TUỔI TRẺ - Ly
hôn, mẹ muốn nuôi con, cha cũng muốn nuôi con. Trong cuộc giành nhau
quyền được nuôi con này, đứa bé dù được cả cha lẫn mẹ thương yêu, rốt
cuộc là người gánh chịu thiệt thòi.
Năm 2000, chị Cẩm Xuân cùng anh Minh Mẫn tổ chức lễ
cưới. Sống với nhau được bốn tháng, vợ chồng lục đục. Năm 2001, bé Duyên
ra đời, tưởng hạnh phúc sẽ bồi đắp lại nhưng không ngờ mâu thuẫn vẫn
gay gắt nên khi bé Duyên được 50 ngày tuổi, chị Xuân bồng con về nhà cha
mẹ ruột.
Chỉ sau đó mấy ngày, anh Mẫn đến bắt con về nuôi.
Thấy không thể tiếp tục sống cùng nhau nên chị Xuân đâm đơn ly hôn. TAND
huyện Vị Thủy, Hậu Giang xử ly hôn, tuyên giao con cho anh Mẫn nuôi
dưỡng và chị Xuân được quyền thăm nom con. Chị Xuân kháng cáo.
Tháng 2-2004, TAND tỉnh Hậu Giang xử phúc thẩm, tuyên
ngược lại, cho chị Xuân được quyền nuôi con. Cơ quan thi hành án huyện
Vị Thủy và các ban ngành đoàn thể nhiều lần đến giải thích, nhưng anh
Mẫn vẫn không chấp hành, không giao con cho chị Xuân. Khi đội thi hành
án đến tiến hành cưỡng chế, anh Mẫn đem bé Duyên đi giấu. Cuối cùng phải
dùng đến Bộ luật hình sự để giải quyết.
Tòa phạt anh Mẫn 6 tháng tù treo về tội không chấp
hành án. Sau đó, cơ quan thi hành án tiếp tục cưỡng chế nhưng vẫn không
thi hành được bản án. Ngày 17-3-2006, TAND tỉnh Hậu Giang đưa bị cáo Mẫn
ra xét xử lần hai về tội không chấp hành án. Tổng hợp hình phạt là 12
tháng tù giam. Ra tù, anh Mẫn vẫn không giao con.
1. Nỗi đau của người mẹ
Người mẹ đáng thương tuôn nước mắt như lũ đầu mùa khi
nhắc đến con. Chị kể khi mẹ chồng và chồng xộc thẳng vào nhà ôm đứa con
còn đỏ hỏn chạy đi, chị vừa la làng, vừa bò lê bò càng đuổi theo, đến
bến sông thấy chồng nhảy lên xuồng chèo đi, chị ngất xỉu bởi biết mình
có thể mất con vĩnh viễn. Để rồi từ đó đêm đêm nghe tiếng hàng xóm ru
con, hai hàng nước mắt tuôn ròng ròng. Mỗi lần bầu sữa mẹ căng lên, nặn
sữa bỏ đi, lòng đau như dao cắt nghĩ chắc con đang đói sữa khóc thét.
Nghe tòa tuyên được quyền nuôi con, chị mừng như được
tái sinh, nhưng chồng không chấp hành lệnh, trong khi đợi pháp luật
thực thi, nhớ con quay quắt chị tìm đến thăm nhưng lần nào cũng bị bên
chồng chửi rủa, không cho vào nhà, thậm chí hành hung. Nói đến đây, chị
nấc lên: “Con mình đứt ruột đẻ ra, không được ôm ấp, ẵm bồng như bao
người mẹ khác. Đau lắm!”.
Cứ thế ngần ấy năm đằng đẵng, chị sống trong chờ đợi,
hi vọng, thất vọng đan xen. Chị nói mỗi lần lễ, tết, thấy những người
mẹ dắt con đi chơi mà mình không được như vậy, tim đau dữ lắm. Đêm ngủ
cứ mơ nhìn thấy con từ xa xa, nét mặt, hình dáng con rõ ràng đó, nhưng
cứ hễ đi tới là con cứ như lùi dần, lùi dần, không thể ôm con được. Tỉnh
dậy, cả người mồ hôi đầm đìa.
Rồi buổi sáng đầu tháng bảy năm ngoái, biết con mình
sẽ theo bà nội đi chợ, chị đứng rình, thấy con đứng một mình, chị chạy
ào đến ôm con vào lòng: “Mẹ là mẹ ruột của con đây!” nhưng đứa trẻ vùng
ra, nhìn chị sợ sệt: “Bà không phải là mẹ ruột của tui, mẹ của tui bị
khùng, chết rồi mà”. Giây phút đó tim chị như đông cứng lại, có một
luồng điện chạy lên thấu buốt tận óc, đau đớn, chấn động và bàng hoàng.
Mẹ chị Xuân khóc ròng, kể: “Chịu không nổi cảnh đau
đớn con ở rất gần mà không thể thổ lộ tình mẫu tử, nên nó lên Bình Dương
may gia công”.
2. Sự quyết liệt của người cha
Khi tôi đến gia đình anh Mẫn, cũng vừa lúc bé Duyên
đi học về, đứa trẻ khá xinh, có vẻ hiếu động. Anh Mẫn nói rõ lý do không
chịu giao con cho vợ: “Cô ấy không xứng là mẹ, từ ngày đó đến nay cô ấy
không một lần đến thăm con. Tệ hơn là cô ấy đã có chồng khác cách đây
bốn năm rồi. Cô ấy lại không nghề nghiệp, sống nhờ vào mẹ của mình làm
sao nuôi nổi con. Còn tôi có nghề mua bán vịt, dư sức lo cho con. Giờ
ngay cả đứa con cũng biết cô ấy là người như thế nào, mỗi khi nghe nhắc
đến mẹ là nó sợ đến đỗi lên cơn co giật, động kinh ngay tức khắc”. Rồi
anh quay sang bé Duyên hỏi: “Con muốn ở với mẹ không?”.
Nghe nhắc đến mẹ, dường như động đến điều gì kinh hãi
lắm, Duyên hốt hoảng ôm chặt lấy cha khóc lớn: “Con chỉ muốn ở với ba
thôi”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Bé Duyên mới bảy tuổi, chưa gặp mẹ lần nào,
nguyên cớ gì lại sợ mẹ đến đỗi như thế?”. Anh Mẫn đáp ngay: “Con nít coi
vậy chứ tinh lắm. Người lớn làm gì trẻ con cũng biết, lời nói của trẻ
thơ lúc nào cũng là sự thật!”.
Rồi anh tiếp bằng giọng rất quyết liệt: “Tôi quyết ở
vậy nuôi con. Vì con tôi sẵn sàng đi tù tiếp chứ nhất quyết không giao
cho mẹ nó. Nếu đội thi hành án đến tôi cũng trả lời như vậy. Bé Duyên ở
với tôi đã bảy năm rồi, nội và mấy chú đều mến tay mến chân. Vả lại cha
thương con là đúng đạo lý, không ai có quyền chia cắt tình phụ tử cả”.
3. Và đứa trẻ
Ông Phạm Ngọc Hưởng, đội trưởng đội thi hành án huyện
Vị Thủy, cho biết: “Chuyện cưỡng chế rất khó bởi đứa trẻ không giống
tài sản như nhà cửa, xe cộ. Nếu giành giật đứa trẻ từ tay cha trao cho
mẹ, sợ sau này đứa trẻ sẽ bị tổn thương”.
Ông Đoàn Thạch Liệp – chủ tịch thị trấn Nàng Mau –
bức xúc: “Anh Mẫn tính khí cố chấp, ngang tàng, đã không chấp hành luật
còn ngăn không cho mẹ gặp con, mỗi lần chị Xuân đến thăm con, gia đình
anh Mẫn cấm cản. Con người ta mang nặng đẻ đau, nỡ nào cấm mẹ gặp con,
nỡ nào tước đi quyền làm mẹ, làm như thế tội nghiệp người mẹ và cả đứa
con”.
Trong khi cả hai bên đều khẳng định rằng đứa con
không được gặp mẹ, thế tại sao bé Duyên lại tỏ ra hoảng sợ khi nghe nhắc
đến mẹ? Điều đó làm tôi suy nghĩ mãi. Trẻ thơ như tờ giấy trắng, phải
chăng bé đã bị người lớn tác động?
Cách đây một tuần tôi điện thoại hỏi thăm, chị Xuân
cho biết chị vẫn chưa được giao con. Thời gian bé Duyên được sống trong
một gia đình đầy đủ chỉ có 50 ngày, sau đó là cuộc giành giật giữa hai
vòng tay. Trong khi hạnh phúc của chính đứa trẻ cũng là quan trọng,
ngoài bàn tay bảo vệ của cha, bé còn cần lắm vòng tay ấm áp của mẹ…
SOURCE: BÁO TUỔI TRẺ
Trích dẫn từ:



11:43 PM
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 comments:
Post a Comment