HOÀNG LAM
Tối 30-4 – 2008, chị T.
(quận 3, TP.HCM) đến xem hàng tại một trung tâm điện máy ở cùng quận và
ưng ý chiếc tivi có giá 2,75 triệu đồng. Chị quyết định đặt cọc 750
ngàn đồng để mua nó. Trung tâm điện máy có lập phiếu bán hàng, ghi rõ
tên khách hàng, mặt hàng, số lượng, thành tiền, số tiền khách hàng đặt
cọc và số tiền còn phải thu.
Sau đó, chị T. không muốn mua tivi nữa. Vì bên bán
chưa giao hàng nên trưa hôm sau, chị T. gọi điện thoại đến trung tâm để
thông báo việc mình đã đổi ý. Liền đó, chị chạy đến nhận lại tiền đặt
cọc nhưng bên bán không chấp nhận.
Ban đầu, nơi đây yêu cầu chị phải đợi đến ba tháng
sau mới được lấy lại tiền. Lát sau, người phụ trách trung tâm bán hàng
trả lời dứt khoát “không trả lại tiền đặt cọc”. Đồng thời, nơi đây cũng
đề nghị chị nên chọn mua một món hàng khác tương đương với số tiền trên,
bằng không chị cũng sẽ mất số tiền đặt cọc. Bực mình, chị T. đòi kiện.
Theo Điều 358 Bộ luật Dân sự, đặt cọc là việc một bên
giao cho bên kia một khoản tiền hoặc kim khí quý, đá quý hoặc vật có
giá trị khác (gọi là tài sản đặt cọc) trong một thời hạn để bảo đảm giao
kết hoặc thực hiện hợp đồng dân sự. Việc đặt cọc phải được lập thành
văn bản. Điều luật này ràng buộc: nếu bên đặt cọc từ chối việc giao kết,
thực hiện hợp đồng dân sự thì tài sản đặt cọc thuộc về bên nhận đặt
cọc. Nếu bên nhận đặt cọc từ chối việc giao kết, thực hiện hợp đồng dân
sự thì phải trả cho bên đặt cọc tài sản đặt cọc và một khoản tiền tương
đương giá trị tài sản đặt cọc (trừ trường hợp có thỏa thuận khác).
Ở trường hợp trên, phiếu bán hàng thể hiện giữa
chị T. và trung tâm điện máy đã giao kết việc mua bán tivi. Phiếu này
ghi rõ 750 ngàn đồng là tiền đặt cọc. Theo điều luật trên, nếu chị T.
đổi ý không mua tivi nữa thì 750 ngàn đồng tiền đặt cọc sẽ thuộc về
trung tâm điện máy. Ngược lại, nếu từ chối bán tivi cho chị T., trung
tâm điện máy phải trả cho chị gấp đôi tiền đặt cọc, tức 1,5 triệu đồng.
Khi lập phiếu mua hàng, bên bán có văn bản lưu ý
khách hàng rằng “tiền đặt cọc có giá trị ba tháng kể từ ngày mua”. Thỏa
thuận này được hiểu nếu không muốn mất cọc thì khách hàng phải nhanh
chóng mua hàng trong thời hạn ba tháng chứ khó thể diễn giải theo nghĩa
bên bán sẽ trả lại tiền cọc nếu khách hàng đổi ý không mua. Dù đã xảy ra
tranh chấp đáng tiếc nhưng chị T. vẫn có thể quay lại mua tivi như giao
kết ban đầu hoặc mua một món hàng khác có giá trị tương đương như gợi ý
của bên bán. Bởi bên bán cũng từng lưu ý khách hàng “xuất trình phiếu
bán hàng này khi có yêu cầu đổi hàng hoặc các yêu cầu khác”.
Xem ra thì chị T. phải cân nhắc kỹ ý định khởi kiện
trung tâm điện máy nói trên. Bởi chị sẽ mất thời gian, tốn công sức cũng
như tiền án phí khi phần thua đã cầm chắc mười mươi.
SOURCE: BÁO PHÁP LUẬT TPHCM



6:59 PM
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 comments:
Post a Comment