Chuyên đề 4
SỰ ĐIỀU CHỈNH CỦA PHÁP LUẬT QUỐC GIA ĐỐI VỚI TÍN DỤNG CHỨNG TỪ KHI CÁC BÊN LỰA CHỌN ÁP DỤNG
UCP thừa nhận lựa chọn áp dụng pháp luật quốc gia.
Theo giáo sư Stoufflet, «
việc UCP điều chỉnh giao dịch tín dụng chứng từ không ngăn cản các bên
loại trừ những quy định của UCP mà họ cảm thấy không phù hợp với lợi ích
của mình. UCP đã quy định rõ ràng như vậy ». Do đó, các bên hoàn toàn
có quyền không áp dụng UCP để lựa chọn hệ thống pháp luật điều chỉnh
quan hệ thư tín dụng nhằm bảo vệ tốt hơn quyền và lợi ích của mình. Pháp
luật của Pháp (Phân đoạn I) và pháp luật Việt Nam (Phân đoạn II) có
thừa nhận quyền lựa chọn này hay không ? Chúng ta cùng tìm câu trả lời.
I – Việc lựa chọn luật áp dụng tại Pháp
Khả năng lựa chọn.
Theo Công ước Rome, « hợp đồng do pháp
luật mà các bên lựa chọn điều chỉnh » và việc lựa chọn luật áp dụng «
phải rõ ràng và được quy định cụ thể trong hợp đồng » (điều 3, khoản 1).
Do vậy, có thể khẳng định rằng các bên có quyền chọn luật áp dụng. Lựa
chọn này phải được tôn trọng. Như chúng ta đã đề cập, thư tín dụng thực
chất là một hợp đồng, các quy định trên của Công ước Rome cũng được áp
dụng đối với giao dịch tín dụng chứng từ. Do đó, các bên có quyền chọn
lựa một hệ thống pháp luật phù hợp với quan hệ hợp đồng và ở đây « khi
tồn tại điều khoản về chọn luật áp dụng, sự lựa chọn này là bắt buộc ».
Cần lưu ý rằng điều khoản này của Công ước thừa nhận các bên có quyền
lựa chọn luật điều chỉnh cho toàn bộ hoặc một phần của hợp đồng.
Hiệu lực bắt buộc.
Khi các bên lựa chọn luật áp dụng thì lựa
chọn đó trở thành một bộ phận của hợp đồng. Các hành vi vi phạm luật
điều chỉnh tức là vi phạm hợp đồng. Thẩm phán và các bên liên quan đều
chịu sự ràng buộc của luật điều chỉnh hợp đồng. Theo một số học giả, «
trong hoạt động phát hành thư tín dụng, các ngân hàng thường đưa vào thư
tín dụng một điều khoản dẫn chiếu áp dụng UCP nhưng không hề nhắc đến
luật quốc gia điều chỉnh quan hệ tín dụng chứng từ ». Trong thực tế,
việc lựa chọn pháp luật áp dụng vẫn chưa phổ biến. Chúng tôi không tìm
thấy bản án nào của Pháp liên quan đến thư tín dụng chứa đựng điều khoản
về dẫn chiếu luật áp dụng.
II – Việc lựa chọn luật áp dụng tại Việt Nam
Tự do lựa chọn.
Theo điều 769, khoản 1,
Bộ luật dân sự, « quyền và nghĩa vụ của các bên theo hợp đồng được xác
định theo pháp luật của nước nơi thực hiện hợp đồng, nếu không có thỏa
thuận khác ». Trong trường hợp các bên xác định luật áp dụng thì có thể
kết luận rằng các bên đã có thỏa thuận khác. Do vậy, pháp luật do các
bên lựa chọn sẽ được áp dụng đối với quan hệ hợp đồng của họ. Các văn
bản pháp luật khác của Việt Nam cũng thừa nhận quyền lựa chọn luật điều
chỉnh.
Có thể kết luận rằng pháp luật Việt Nam
cho phép các bên lựa chọn luật áp dụng cho hợp đồng. Tuy nhiên, các văn
bản trên lại không quy định rõ ràng thời điểm các bên thực hiện quyền
lựa chọn. Theo quan điểm của chúng tôi, các bên có thể lựa chọn luật
điều chỉnh trong quá trình xác lập hợp đồng hoặc một thời gian sau đó,
ví dụ khi phát sinh tranh chấp tại tòa án.
Thực tế.
Vào thời điểm hiện tại, các thư tín dụng
do ngân hàng ở Việt Nam phát hành chỉ chứa đựng duy nhất điều khoản dẫn
chiếu áp dụng UCP mà không đề cập đến luật điều chỉnh thư tín dụng.
Dường như các ngân hàng không quan tâm đến khả năng áp dụng của pháp
luật quốc gia mà cho rằng mọi vấn đề liên quan đến thư tín dụng đều được
quy định trong UCP. Đó là một sai lầm bởi như chúng ta đã phân tích ở
trên, có nhiều tình huống mà việc áp dụng pháp luật quốc gia là cần
thiết, nhất là trong trường hợp gian lận.
Nhận xét so sánh.
Pháp luật của Pháp và Việt Nam đều cho
phép các bên trong hợp đồng lựa chọn luật áp dụng. Nhận thức rõ về những
khó khăn trong việc xác định luật áp dụng khi các bên không lựa chọn
luật điều chỉnh, nên chăng các bên thỏa thuận trước về vấn đề này nhằm
bảo vệ quyền và lợi ích của mình. Trên thực tế, việc đặt ra vấn đề lựa
chọn luật áp dụng không đơn giản. Lựa chọn luật áp dụng giúp bảo đảm
tính an toàn về pháp lý trong trường hợp phát sinh tranh chấp bởi các
bên liên quan đã tìm hiểu về hệ thống pháp luật điều chỉnh. Tuy nhiên
việc đưa ra vấn đề chọn luật từ thời điểm xác lập thư tín dụng có thể
gây ra sự hiểu lầm giữa các đối tác. Nếu các bên quyết định lựa chọn
luật áp dụng cho giao dịch tín dụng chứng từ thì họ có thể bổ sung vào
thư tín dụng điều khoản dẫn chiếu như sau : « Đối với mọi vấn đề liên
quan đến thư tín dụng này mà không được quy định trong Bản Quy Tắc và
Thực Hành Thống Nhất thì sẽ chịu sự điều chỉnh của các quy phạm thực
chất của pháp luật quốc gia nơi ngân hành phát hành có trụ sở », bởi như
chúng ta đã nghiên cứu, đối với hợp đồng tín dụng, ngân hàng phát hành
là chủ thể thực hiện nghĩa vụ đặc thù.
Kết luận
Theo quan điểm của chúng
tôi, sự điều chỉnh của pháp luật quốc gia đối với giao dịch tín dụng
chứng từ là cần thiết vì những lý do mà giáo sư Legeais đã nêu. Trong
đó, trường hợp gian lận có tầm quan trọng nhất bởi các vấn đề liên quan
đến gian lận không được UCP quy định.
Do đó, để bảo vệ quyền và lợi ích của
mình khi có tranh chấp phát sinh, các bên có thể chọn luật áp dụng cho
quan hệ hợp đồng bằng cách đưa vào thư tín dụng một điều khoản dẫn chiếu
về luật áp dụng. Các bên liên quan cũng có quyền loại trừ việc áp dụng
toàn bộ hoặc một số quy định của UCP mà họ cho rằng không có lợi cho
quan hệ hợp đồng.
Nên chăng các cơ quan lập pháp của Pháp
và Việt Nam ban hành văn bản pháp luật về giao dịch tín dụng chứng từ.
Các văn bản này sẽ quy định cụ thể các vấn đề không được đề cập trong
UCP.
Kết luận chung
Phần hai tập trung nghiên cứu sự điều
chỉnh của pháp luật quốc gia đối với tín dụng chứng từ. Có một số điểm
giống nhau giữa hai hệ thống pháp luật của Pháp và Việt Nam.
Pháp luật của hai nước đều thừa nhận khả
năng áp dụng của pháp luật quốc gia cho dù các bên có lựa chọn hay
không. Tuy nhiên, khi không có điều khoản dẫn chiếu trong hợp đồng, các
thẩm phán của Pháp và Việt Nam gặp nhiều khó khăn trong việc xác định
luật áp dụng cho tranh chấp thư tín dụng.
Một điểm tương đồng nữa cần lưu ý, đó là
khi các bên trong giao dịch thư tín dụng không lựa chọn luật áp dụng thì
việc giải quyết tranh chấp tại tòa án sẽ khá phức tạp. Do đó, các bên
liên quan nên dự trù luật điều chỉnh trong quá trình xác lập thư tín
dụng.
Bên cạnh đó, cũng có
nhiều điểm khác biệt giữa pháp luật của Pháp và Việt Nam. Thẩm phán của
hai nước xác định luật áp dụng trên cơ sở những tiêu chí khác nhau. Ở
Pháp, đó là nguyên tắc hợp đồng có mối liên hệ mật thiết nhất với nước
có trụ sở của bên thực hiện nghĩa vụ đặc thù. Ở Việt Nam, hợp đồng lại
chịu sự điều chỉnh của pháp luật của nước nơi thực hiện hợp đồng. Nên
chăng pháp luật Việt Nam quy định cụ thể nơi thực hiện nghĩa vụ theo hợp
đồng, chẳng hạn như là địa điểm thực hiện nghĩa vụ đặc thù.
Xuân Quỳnh
Khoa Quốc tế ĐH Luật TPHCM
Tháng 4-2007)
Khoa Quốc tế ĐH Luật TPHCM
Tháng 4-2007)
SOURCE: WWW.TAND.HOCHIMINHCITY.GOV.VN



2:11 PM
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 comments:
Post a Comment