Showing posts with label nghề luật sư. Show all posts
Showing posts with label nghề luật sư. Show all posts

Thursday, January 23, 2014

Sự hiện diện một luật sư ngay lúc đầu quan trọng thế nào?

000_Hkg9381471-305.jpg
Phiên tòa sơ thẩm tỉnh Quảng Ninh xét xử vụ án mua bán ma túy lớn nhất Việt Nam hôm 20/01/2014.
AFP


Sự có mặt của luật sư ngay lúc một công dân được triệu tập bởi cơ quan an ninh hay công an có giúp gì được cho người được triệu tập hay không, và tại sao công an hay điều tra viên luôn từ chối sự có mặt rất quan trọng này của một luật sư?

Thiếu sót quan trọng

Ngày 26/12/ 2013 ông Đỗ Duy Việt, 47 tuổi, cư ngụ tại xã Luận Thành, huyện Thường Xuân tỉnh Thanh Hóa sau ba ngày bị công an triệu tập điều tra nghi án hiếp dâm trẻ vị thành niên đã chết trong đồn công an. Điều đáng nói là ông Việt chết khi cơ quan điều tra mới đang lấy lời khai xác minh dấu hiệu tội phạm và chưa có quyết định khởi tố.
Trường hợp của ông Đỗ Duy Việt không phải là trường hợp cá biệt. Từ năm 2010 tới nay có rất nhiều nạn nhân khi bị triệu tập tới cơ quan an ninh đã trở về nhà với thi hài không còn nguyên vẹn.
Những cái chết này được công an cho là tự tử và hầu hết mọi trường hợp đều không tìm thấy can phạm chính. Ngay cả người bị bắt tự tử trong đồn công an đi chăng nữa thì điều tra viên phải chịu trách nhiệm trực tiếp tới cái chết của họ vì đã bất cẩn trong lúc giam giữ. Tuy nhiên một yếu tố pháp lý khác cần đặt ra trong lúc này đó là sự ràng buộc đối với điều tra viên để họ không còn tự do triệu tập và đánh chết người dân để sau đó dựng lên hiện trường giả chứng minh nạn nhân tự tử.
Những người bị triệu tập họ hoàn toàn có quyền đưa ra những đề nghị với công an rằng nếu tôi có luật sư thì tôi mới làm việc còn nếu không thì tôi không làm việc.
-LS Trần Thu Nam
Một trong những ràng buộc đó là sự có mặt của một luật sư ngay khi công an ra lệnh triệu tập, bất kể họ là nhân chứng hay nghi phạm.
Sự có mặt ngay từ lúc đầu của một luật sư sẽ giúp người bị triệu tập vượt qua sợ hãi khi đối diện với công an hay điều tra viên. Lúc bị mời họ hoàn toàn không có bất cứ tội gì được thành lập và vì vậy một luật sư có mặt ngay lúc ấy sẽ tránh được những lời khai do ép cung hay mớm cung có thể dẫn họ tới những tai họa sau này.
Sự không cho phép luật sư có mặt trong giai đoạn xác minh các đơn thư tố cáo của cơ quan điều tra được giải thích rằng do giai đoạn này họ mới bắt dầu tìm kiếm bằng chứng xác minh tội phạm nên sự có mặt của luật sư là không cần thiết và có thể cản trở việc xác minh. Tuy nhiên theo các luật sư thì đây chỉ là ngụy biện, thoái thác sự có mặt của luật sư mà thôi.
Thực ra giai đoạn xác minh không khác gì với giai đoạn đã khởi tố vụ án. Cũng bắt đầu là triệu tập lấy lời khai, xác minh lý lịch rồi yêu cầu cung cấp tài liệu chứng cứ, giám định và các hoạt động điều tra khác.
000_Hkg8587979-250.jpg
Hai sinh viên Uyên - Kha trước phiên tòa sơ thẩm hôm 17/5/2013. AFP photo
Luật sư Trần Thu Nam cho biết việc thoái thác của công an đối với sự có mặt của luật sư ngay vào khi triệu tập một công dân, ông nói:
Hiện nay trong Luật tố tụng cũng không quy định rõ là có cho phép luật sư hay không. Các công an viên, điều tra viên thường từ chối làm việc với luật sư họ bảo chúng tôi chưa khởi tố cho nên luật sư đừng tham gia, vì vậy nếu không cho luật sư tham gia ngay thì tôi nghĩ rằng cách đối phó của những người bị triệu tập họ hoàn toàn có quyền đưa ra những đề nghị với công an rằng nếu tôi có luật sư thì tôi mới làm việc còn nếu không thì tôi không làm việc. Họ hoàn toàn có thể đưa ra những yêu cầu như vậy.
Trong giai đoạn xác minh này thiếu vắng sự có mặt của luật sư là một thiếu sót trầm trọng của luật pháp, nó cho phép cơ quan điều tra chiếm dụng tất cả hoạt động tư pháp và không hề chịu trách nhiệm trước pháp luật khi có oan sai do ép cung trong thời khắc đầu tiên của một vụ án.

Lợi dụng l hổng luật pháp

Bộ Luật Tố tụng Hình sự vì vậy theo nhiều luật sư cần phải bổ xung quyền tham dự của luật sư trong giai đoạn này nhằm tiết giảm bớt quyền hành của cơ quan hành pháp lợi dụng lỗ hổng pháp luật để dùng nhục hình đối với người vô tội.
Luật sư Trần Thu Nam cho biết nhận định của ông về sự đóng góp của một luật sư trong giai đoạn này:
Luật hình sự và Bộ luật Tố tụng Hình sự Việt Nam có quy định luật sư được tham gia kể từ khi bị tạm giữ, có nghĩa là người bị tạm giữ trước khi bị khởi tố thì luật sư đã được tham gia rồi. Còn giai đoạn xác minh các chứng cứ liên quan đến hoạt động điều tra thì theo tôi nếu có luật sư tham gia vào thì việc xác minh, thu thập chứng cứ nó cũng sẽ khách quan và đúng đắn hơn. Việc đề nghị cho luật sự tham gia vào giai đoạn xác minh là một sự cần thiết.
Luật sư Trần Vũ Hải cũng cùng nhận định sự thiếu sót này trong Bộ luật Hình Sự Tố tụng của Việt Nam:
Theo tôi nếu có luật sư tham gia vào thì việc xác minh, thu thập chứng cứ nó cũng sẽ khách quan và đúng đắn hơn. Việc đề nghị cho luật sự tham gia vào giai đoạn xác minh là một sự cần thiết.
-LS Trần Thu Nam
Luật pháp Việt Nam vẫn chưa nói rõ vai trò của luật sư trong giai đoạn nghi ngờ trước khi khởi tố vụ án đối với bị can thì không có luật sư. Tuy nhiên Bộ luật Tố tụng Hình sự có ghi rõ rằng người bị giữ phải có quyền yêu cầu có luật sư ngay. Vì vậy người dân phải hiểu rằng họ có quyền có luật sư ngay và cơ quan điều tra theo Bộ luật Tố tụng Hình sự trong vòng một hai tiếng đồng hồ phải chấp nhận yêu cầu này.
Nhưng thực tế mà chúng tôi được biết thì cơ quan điều tra không tìm cách hỏi những người bị tạm giữ, thậm chí khi có yêu cầu họ vẫn tìm cách kéo dài. Hiện nay Liên đoàn Luật sư và Đoàn Luật sư các địa phương đang đấu tranh cho vấn đề này. Đang có đề xuất rằng phải có luật sư ngay từ khi bị coi là nghi can thì lúc nào họ cũng có quyền nhờ luật sư. Hiện nay chúng tôi được biết các Liên đoàn Luật sư đang đề xuất được ghi trong Bộ luật Tố tụng Hình sự. Hiện nay Bộ luật Tố tụng Hình sự mới chỉ ghi rằng khi bị bắt giữ thì chắc chắn họ được nhờ luật sư, người dân cần nhớ điều đó.”
Theo luật sư Trần Vũ Hải người dân phải biết quyền và trách nhiệm cộng tác với cơ quan điều tra như thế nào để tự bảo vệ một cách hợp pháp nhất trong tiến trình xác minh một vụ án.
Nếu có một tin báo về một vụ phạm pháp nào xảy ra thì cơ quan công an có quyền xác minh. Trong việc thực hiện xác minh họ có quyền mời những người liên quan hoặc làm nhân chứng đến cơ quan điều tra làm việc. Tuy nhiên nếu muốn giữ lại những người đó phải có lệnh mà theo luật về những lệnh tạm giam, tạm giữ trong Bộ luật Tố tụng Hình sự. Còn nếu không có lệnh đó thì cơ quan công an phải giải thích tại sao họ lại giữ người như vừa qua.
Về những cái chết trong trụ sở công an khi bị triệu tập luật sư Trần Vũ Hải nhận xét:
Chúng tôi được biết có khá nhiều vụ án cơ quan công an giải thích rằng do người ta tự nguyện ở lại, chúng tôi nghĩ trằng đây là câu chuyện khó thể chấp nhận được. Người ta chỉ tình nguyện ở lại cơ quan điều tra nếu ra ngoài tính mạng của họ bị đe dọa và người ta muốn cơ quan công an bảo vệ mà thôi còn những trường hợp khác không có ai tự nguyện mất tự do cả. Vì vậy cơ quan điều tra phải giải thích rõ tại sao họ bị giữ mấy chục tiếng tới mấy ngày ở đây. Nếu họ không có lời giải đáp một cách chính đáng thì rõ ràng việc tạm giam tạm giữ là trái pháp luật và có thể bị Viện kiểm sát tối cao hay các cơ quan khác khởi tố. Chúng tôi được biết đã có nhiều vụ mà Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao đã khởi tố một số cán bộ trong ngành công an về việc bắt giữ người trái phép.
Ngăn ngừa sự lộng quyền bằng một điều luật cụ thể trong Bộ luật Tố tụng Hình sự vẫn là phương án tối ưu và đạt hiệu quả cao nhất. Truy tố kẻ vi phạm pháp luật trong các cơ quan điều tra chỉ là cái ngọn vì sẽ không bao giờ chấm dứt tội phạm khi không có một ngọn roi công lý lúc nào cũng có mặt trong các buổi điều tra.

Sunday, December 29, 2013

SỰ CÔNG BẰNG LUÔN GÂY RA TRANH CÃI



công bằng, bình đẳng, pháp quyền
Tôi còn nhớ trong một bài giảng môn Triết học pháp luật (Rechtsphilosophie) về sự công bằng. Khi bắt đầu bài giảng, Giáo sư trường tôi theo học đã đưa cho các bạn sinh viên giải một bài tập. Bài tập đó như sau:
Một gia đình có ba người con trai A, B và C. A và B là những người thợ thủ công. C không có nghề nghiệp gì. Để giúp C trong công việc chăn nuôi ngựa, A đã tặng cho C 5 con ngựa từ tổng số 30 con mà A có. B đã cho C 1 con ngựa từ tổng số 3 con mà B có. Trong suốt 8 năm chăn nuôi, trong khi A và B liên tục gặp thất bại thì C đã liên tục thành công và đến thời điểm C qua đời đột ngột không để lại di chúc, C có tất cả là 132 con ngựa. 
Giáo sư đặt câu hỏi: Theo anh/chị, chia như thế nào để đảm bảo sự công bằng?

Điều thú vị là sau một hồi suy nghĩ, các bạn sinh viên đã đưa ra nhiều cách giải khác nhau và có vẻ như mỗi cách giải đều có tính hợp lý riêng.
Cụ thể như sau:
Cách 1: Mỗi người sẽ nhận một nửa số di sản của C để lại (132 con ngựa), tức là mỗi người sẽ được nhận 66 con ngựa.
Cách 2: Mỗi người sẽ nhận lại những gì mà người đó đã đem tặng cho C, cụ thể A 5 con ngựa và B một con ngựa. Số còn lại (132-6 =) 126 con ngựa sẽ được chia đôi. Kết quả là A được nhận 5 + 63 = 68 con ngựa, B được nhận 1+ 63 = 64 con ngựa.
Cách 3: Mỗi người nhận theo tỉ lệ đã tặng cho C trên tổng số tài sản mà người đó có. Theo đó B đã tặng C 1/3 tài sản (1 con ngựa trong tổng số 3 con mà B có), còn A chỉ tặng 1/6 tài sản (5 con ngựa trong tổng số 30 con mà A có). Như vậy tỉ lệ sẽ là 1/3 : 1/6 = 2 : 1. B sẽ được nhận 88 con ngựa, A được nhận 44 ccon ngựa.
Cách 4: B đã đưa cho C 1/3 số tài sản. Bây giờ B sẽ nhận lại 1/3 số ngựa của C, cụ thể 132 : 3 = 44 con ngựa. A đã đưa cho C 1/6 tài sản. Bây giờ C sẽ nhận lại 1/6 số ngựa của C, cụ thể 132: 6 = 22 con ngựa. Số còn lại là 66 con ngựa sẽ chia đều. Tóm lại, A sẽ được nhận 22 + 33 = 55 con ngựa, B được nhận 44 + 33 = 77 con ngựa.
Cách 5: A cho rằng cần phải dựa vào số ngựa thực tế mà A và B đã tặng cho C. Theo đó tỉ lệ phân chia sẽ là 5 (A) : 1 (B). Như vậy theo tỉ lệ 5/1, A sẽ được nhận 110 con ngựa và B sẽ được nhận 22 con ngựa.
Cách 6: B cho rằng ở đây cần giải quyết việc phân chia một nửa theo quan hệ thừa kế và một nửa là theo tỉ lệ đóng góp 5 (A) : 1 (B) hoặc theo tỉ lệ đóng góp trên tổng số tài sản 1/6 (A) : 1/3 (B) = 1 : 2. Theo đó mỗi người sẽ được nhận như sau:
a)  Một nửa chia theo pháp luật thừa kế (132 : 2 = 66).  Theo đó A và B mỗi người được nhận 33 con ngựa.
b) Một nửa chia theo tỉ lệ:
-  Phương án 6.1. Tỉ lệ đóng góp theo số lượng thực tế:
A = (66 : 6) x 5 = 55 con ngựa; B = (66 : 6) x 1 = 11 con ngựa.
-   Phương án 6.2. Tỉ lệ đóng góp trên tổng số tài sản:
A = 66 : 3 = 22 con ngựa; B = (66 x 2) : 3 = 44 con ngựa.
Nếu theo phương án 6.1, A sẽ được nhận 88 con ngựa và B được nhận 44 con ngựa.
Nếu theo phương án 6.2, A sẽ được nhận 55 con ngựa và B sẽ được nhận 77 con ngựa.
--------------------
Mọi người ai cũng cho rằng cách giải quyết của mình là công bằng và cố gắng thuyết phục mọi người về cách chia của mình.
Từ tình huống và những cách chia khác nhau của sinh viên, Giáo sư không kết luận rằng cách chia nào là đúng, cách chia nào là sai, mà chỉ đưa ra nhận định riêng của mình đại ý như sau:
Thứ nhất, có nhiều cách phân chia khác nhau, mỗi cách phân chia đều cho ta một cách nhìn nhận khác nhau về sự công bằng. Không có một đáp án duy nhất, không có lời giải nào là hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai. Công bằng phụ thuộc nhiều vào cảm nhận, đánh giá, phán xét của chính chúng ta.
Thứ hai, ông cho rằng: mỗi một cách phân chia khác nhau của sinh viên đều đã ẩn chứa trong đó những lợi ích khác nhau rồi. Chẳng hạn cách phân chia thứ ba chắc chắn có lợi cho B, còn cách phân chia thứ 5 chắc chắn có lợi cho A. Do vậy, quan niệm về công bằng đối với người này có thể là sự bất công với người khác.
Thứ ba, Bạn và tôi là khác nhau. Ngay từ khi con người sinh ra đã tồn tại sự không công bằng rồi, ví dụ sinh ra có người này khỏe hơn, người kia yếu hơn, người này sinh ra trong gia đình giàu có, người kia sinh ra trong gia đình nghèo, người này tài năng hơn, người kia kém tài hơn, người này thông minh hơn, người kia kém thông minh hơn, người này xinh đẹp hơn, người kia kém xinh đẹp hơn….Như vậy, công bằng tuyệt đối là điều khó đạt được. Không có công bằng tuyệt đối cho tất cả mọi người, nhưng vẫn có công bằng một cách tương đối. Trong cuộc sống có muôn vàn những cách thức khác nhau để tìm ra sự "công bằng tương đối". Chẳng hạn trong tình huống trên, công bằng tương đối sẽ tồn tại nếu hai bên tự nguyện thỏa thuận, thương lượng và thống nhất lựa chọn một cách phân chia nào đó không trái luật. 
...
Bài viết dưới đây là quan điểm của tôi về vấn đề này.
NMT
                                   -------------

Sự công bằng luôn gây tranh cãi



TS. Nguyễn Minh Tuấn
Nguồn: Tuần Việt Nam, Vietnamnet,
đăng ngày 12/9/2013,
truy cập đường link gốc tại đây
 



Bình đẳng là yếu tố cơ bản hợp thành sự công bằng. Không ở đâu luật pháp qui định “mọi người đều bình đẳng”, vì điều đó không thể có, nhưng gần như pháp luật của quốc gia nào cũng qui định “mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”.
Công bằng (Tiếng La tinh: iustitia; Tiếng Anh và Tiếng Pháp: justice) là một khái niệm luôn gây ra sự tranh cãi, vì tính trừu tượng của nó.
công bằng, bình đẳng, pháp quyền
Công bằng cũng có thể hiểu một cách khái quát nhất là trạng thái lý tưởng của xã hội loài người, trong đó vấn đề tài sản, lợi ích, cơ hội giữa các thành viên trong xã hội được phân chia một cách phù hợp, không thiên vị.(1) Công bằng cũng có thể được hiểu theo hai nghĩa khác nhau là nghĩa khách quan (objective justice) hoặc nghĩa chủ quan (subjective justice).(2)
Theo nghĩa khách quan, công bằng được hiểu là những giá trị đúng đắn, những qui tắc, chuẩn mực chung hoặc cách thức hành động phù hợp, được cộng đồng thừa nhận.(3) Chẳng hạn: Cái thiện luôn thắng cái ác, Cô Tấm hiền thảo, chịu khó hay Thạch Sanh nghĩa hiệp cuối cùng được hưởng vinh hoa phú quí, còn mẹ con Cám độc ác hay Lý Thông gian ác, xảo quyệt cuối cùng phải bị trừng trị. Đó là sự công bằng; Hay qui định người nào làm nhiều sẽ được hưởng nhiều, người nào làm ít sẽ được hưởng ít, người có công được thưởng, người có tội phải bị trừng phạt; người có công càng lớn thì mức thưởng càng lớn, người có tội càng nặng, mức phạt sẽ càng nặng. Đó là công bằng.
Công bằng không có nghĩa là cào bằng từ trên xuống, đánh đồng, bắt mọi người ai cũng giống nhau. Tiếp tục nhìn vào thực tế, trong nền kinh tế thị trường thời mở cửa, sự phân hoá giàu nghèo không hoàn toàn là biểu hiện của sự không công bằng.
Trong kinh tế học, người ta phân biệt hai khái niệm khác nhau về công bằng xã hội đó là: công bằng xã hội theo chiều ngang (horizontal justice) nghĩa là đối xử như nhau đối với những người có đóng góp như nhau và công bằng xã hội theo chiều dọc (vertical justice) theo nghĩa là đối xử khác nhau với những người có những khác biệt bẩm sinh, trình độ, năng lực hoặc có các điều kiện sống khác nhau.
Chẳng hạn trong việc xây dựng chính sách thuế: Những người có khả năng ngang nhau cần phải đóng một khoản thuế ngang nhau (công bằng theo chiều ngang), và những người có khả năng hay thu nhập không ngang nhau cần phải áp dụng những khoản thuế khác nhau (công bằng theo chiều dọc). Chẳng hạn, những bác sĩ có cùng trình độ, cùng năm cống hiến phải được hưởng lương như nhau, nhưng không thể đòi hỏi lương một người bác sĩ lâu năm đã bỏ bao công lao động, học hỏi, phải ngang bằng với lương một người y tá mới ra trường.
Công bằng theo chiều dọc còn thể hiện ở việc nhà nước tạo điều kiện, mở rộng khả năng tiếp cận cho người nghèo, những nhóm người dễ bị tổn thương đến với các dịch vụ chăm sóc sức khoẻ, giáo dục, công ăn việc làm, nguồn vốn, mạng lưới an sinh. Chẳng hạn chính sách cộng thêm điểm thi đại học theo vùng hiện nay, chính sách hỗ trợ cho những người tàn tật, người già cô đơn không nơi nương tựa cũng là biểu hiện của sự công bằng nếu hiểu công bằng theo chiều dọc. Những chính sách này góp phần kiến tạo sự công bằng về điều kiện sống và công bằng về cơ hội phát triển trong xã hội.(4)
Công bằng còn được hiểu là sự tìm kiếm một môi trường mà trong đó các cơ hội là ngang bằng nhau. Chẳng hạn, trong một xã hội đa dạng, đa chiều, sự cạnh tranh giữa các ý tưởng sẽ tạo điều kiện cho các sáng kiến của cá nhân phát triển. Chính sự cạnh tranh giữa các ý tưởng là bước khởi đầu, là cơ sở quan trọng để góp phần tạo nên sự công bằng xã hội. Điều này cũng phản ánh một qui luật tất yếu: sự thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập là nguồn gốc, động lực của sự phát triển.
Bình đẳng là yếu tố cơ bản hợp thành sự công bằng. Không ở đâu luật pháp qui định “mọi người đều bình đẳng”, vì điều đó không thể có, nhưng gần như pháp luật của quốc gia nào cũng qui định “mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”. Bình đẳng trước pháp luật là điều kiện cơ bản để đạt đến sự công bằng.(5)
Tuyên ngôn độc lập của Mỹ năm 1776, Tuyên ngôn về nhân quyền và dân quyền của Pháp năm 1789 đều đề cao giá trị bình đẳng, công bằng, mục đích là chống lại sự phân biệt đối xử dựa trên sự khác biệt về nguồn gốc xuất thân, chủng tộc, màu da, giới tính, xu hướng tình dục, ngôn ngữ, tôn giáo, thế giới quan chính trị, nguồn gốc xuất thân, tài sản hay các điều kiện khác. Nguyên tắc bình đẳng trước pháp luật bị vi phạm khi công quyền hành xử tùy tiện, đối xử bất công hơn đối với một nhóm người này so với một nhóm người khác, không dựa trên căn cứ pháp lý nào cả, mặc dù giữa hai nhóm này không có bất cứ một sự khác biệt nào về mặt địa vị pháp lý. Những đạo luật vi phạm nguyên tắc bình đẳng phải bị tuyên bố vô hiệu. Những quyết định hành chính hay phán quyết của Tòa án vi phạm nguyên tắc bình đẳng phải bị hủy bỏ.
Trong xã hội hiện đại ngày nay, để đảm bảo cho sự công bằng, cơ quan lập pháp có vai trò rất quan trọng. Lập pháp có nhiệm vụ phải tối ưu hóa mọi lợi ích của mọi thành phần xã hội (welfare maximization). Muốn vậy, phải có cơ chế giải trình, kiểm tra, giám sát và đảm bảo minh bạch thông tin. Người dân phải được quyền biết và đóng góp ý kiến vào việc hình thành, cũng như giám sát việc thực thi pháp luật. Hoạt động hành pháp và tư pháp cũng phải dựa trên cơ sở pháp luật và đảm bảo sự vô tư (fairness), đồng thời phù hợp với tính chất, mức độ của từng quan hệ pháp lý cụ thể.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng căn dặn: “Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng.” Công bằng ngày nay không chỉ là xu hướng chung trong thế giới đương đại mà còn là điều kiện cho tăng trưởng kinh tế, là tiêu chí, thước đo đánh giá mức độ phát triển bền vững của một xã hội. Mặc dù có nhiều cách quan niệm cũng như lý thuyết về sự công bằng, tuy nhiên những lý thuyết này vẫn chưa đủ để tạo ra một cách hiểu thống nhất về sự công bằng, bởi lẽ mỗi một nền văn hóa, ở không gian và thời gian khác nhau, lại xuất hiện những cách hiểu, cách đánh giá khác nhau về sự công bằng. Ngày nay trước xu thế toàn cầu hóa, hội nhập, công bằng dần được nhìn nhận trong một phạm vi rộng lớn hơn, không chỉ được hiểu là công bằng trong phạm vi quốc gia, mà hơn thế, công bằng còn được hiểu ở phạm vi quốc tế.
Việc thực thi hiệu quả các vấn đề như công bằng trong việc tiếp cận các cơ hội, công bằng trong việc gánh vác trách nhiệm chung, công bằng trong việc hưởng các quyền tự do, công bằng dựa trên chủ nghĩa cộng đồng và công bằng giữa các thế hệ sẽ góp phần kiến tạo nên một sự phát triển bền vững về nhiều phương diện ở phạm vi toàn cầu. 

---------------
Xem chú thích:

1. Xem: Oswald Schwemmer, Gerechtigkeit, in: Jürgen Mittelstraß (Hrsg.): Enzyklopädie Philosophie und Wissenschaftstheorie. Band 1. Metzler, Stuttgart 1995, S. 746

2. Rüthers/Fischer/Birk, Rechtstheorie mit juristischer Methodenlehre, 6. Aufl., 2011, Rn. 347.

3. Rüthers/Fischer/Birk, Sách đã dẫn, Rn. 348.

4. Theo báo cáo của Ngân hàng thế giới (World Development Report 2006 – Equity and Development) ở những nước nào mà các yếu tố về công bằng, đặc biệt là công bằng về mặt cơ hội (equality of opportunity) được quan tâm, bảo vệ thì ở những nước đó có sự tăng trưởng tốt về kinh tế. (Xem báo cáo của ngân hàng thế giới (World Bank) về sự công bằng và phát triển (Equity and Development) năm 2006 tại địa chỉ: http://econ.worldbank.org/external/default/main?pagePK=64165259&theSitePK=478060&piPK=64165421&menuPK=64166093&entityID=000112742_20050920110826).



5. Nguyên tắc này đóng vai trò như là nền tảng của nhà nước pháp quyền hiện đại và là một nguyên tắc quan trọng của nhiều bản Hiến pháp dân chủ. Trong tuyên ngôn nhân quyền của Liên hiệp quốc năm 1948 (The Universal Declaration of Human Rights) có ghi nhận là: “Tất cả mọi người sinh ra đều tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền lợi.” Điều 52 Hiến pháp Việt Nam năm 1992 cũng qui định: “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”.

Kỷ lục của một luật sư gốc việt


THANHNIEN - Trong số hàng trăm luật sư người gốc Việt tại Mỹ, luật sư trẻ Luân Phan được xem là một trong những người thành công nhất.Mới đây Luân Phan đã được bầu làm Chủ tịch Hiệp hội Luật sư người Mỹ gốc Việt khu vực Nam California. Trong các năm 2004, 2005 và 2006, anh được bầu là "Ngôi sao đang lên" (Rising Star) của Nam California. Mới đây, Tạp chí Law and Politics and Los Angeles bầu chọn anh là "Siêu luật sư" (Super Lawyer) năm 2008.
 Vì đâu anh được tín nhiệm cao như vậy? Đó là tính cách làm việc hết mình đem lại thắng lợi cho thân chủ trong các vụ kiện và đặc biệt, một vụ kiện hồi năm ngoái mà luật sư Luân giúp thân chủ được bồi hoàn khoản tiền 96,4 triệu USD đã trở thành kỳ tích trong giới luật sư ở Los Angeles và làm điển hình để trường luật Loyola – nơi Luân tốt nghiệp – lôi cuốn sinh viên. Câu chuyện được kể lại dưới đây được xem như vụ kiện thắng nhiều tiền nhất cho một nguyên đơn trong lịch sử xử án của tiểu bang California.
Khi bác sĩ và bệnh viện phớt lờ 
Vụ kiện liên quan đến một bé sơ sinh tên là Aidan, đã bị hư não bộ vĩnh viễn mà trách nhiệm thuộc về Bệnh viện Verdugo Hills (VHH) và bác sĩ trị liệu chính Nishibayashi. Aidan chào đời tháng 3.2003, là một đứa trẻ khỏe mạnh. Tuy nhiên, cháu có nguy cơ đối diện với việc phát triển một chứng bệnh gọi là kernicterus (bệnh vàng nhân não) – một chứng bệnh chỉ xảy ra ở trẻ sơ sinh trong vòng từ ngày thứ hai đến ngày thứ tám khi mới chào đời, mà nếu không ngăn chặn thì sẽ làm hư não bộ. Điều đáng nói là trước khi Aidan chào đời 2 năm, tức là từ năm 2001, các cơ quan y tế chính yếu ở Mỹ, kể cả Học viện Nhi khoa (AAP) và Trung tâm Ngăn ngừa và kiểm soát bệnh tật đều đã báo động trên cả nước về nguy cơ bệnh kernicterus tăng cao ở trẻ sơ sinh. Kèm theo lời cảnh báo là hướng dẫn ngăn ngừa bệnh mà AAP đã phổ biến từ năm 1994. Tất cả các bệnh viện đều phải bảo đảm tiến hành các chính sách và biện pháp thích hợp trong việc chẩn đoán, trị liệu để không một trẻ sơ sinh nào mắc phải chứng bệnh hiểm nghèo đó.
Mặc dù VHH thừa nhận là họ có biết đến những lời cảnh báo nói trên, nhưng ban giám đốc bệnh viện đã không thi hành theo những hướng dẫn và do vậy, tất cả nhân viên của bệnh viện, kể cả bác sĩ Nishibayashi, đã không lường được mức độ nguy hiểm đến với cháu Aidan để đưa ra những lời khuyên, chỉ dẫn thích hợp cho cha mẹ cháu. Hơn thế nữa, họ đã "tư vấn" cho cha mẹ Aidan những điều còn tai hại hơn.
Những lời khuyên tai hại
Khi Aidan bắt đầu bị chứng vàng da ngay sau khi chào đời, nhân viên y tế của VHH đã nói với cha mẹ cháu là không có gì lạ cả và tự nó sẽ biến mất chỉ trong vòng vài ba ngày thôi. Thậm chí, trên đầu Aidan có mấy vết bầm là dấu hiệu có thể tăng nồng độ sắc tố mật, dẫn đến chứng vàng da nặng rồi chuyển qua  kernicterus nhưng bác sĩ Nishibayashi đã cho cháu về nhà 24 tiếng đồng hồ sau đó. Do tin vào lời tư vấn nên cha mẹ Aidan chẳng đưa cháu đến phòng cấp cứu. Chỉ hai ngày sau, Aidan bị vàng da nặng hơn. Các khám nghiệm sau đó cho thấy cháu đã bị máu dồn lên màng óc trước khi mẹ cho bú. Triệu chứng này kết hợp với nguồn gốc thuộc sắc dân Á Đông khiến Aidan rất dễ bị bệnh vàng nhân não. Cháu được chuyển ngay đến phòng cấp cứu và nơi đó phát hiện nồng độ sắc tố mật đã vượt mức. Nếu như Aidan nhận được sự trị liệu kịp thời và thích hợp thì cháu dễ dàng thoát khỏi những tổn thương não bộ. Và hậu quả của sự tắc trách từ VHH và bác sĩ Nishibayashi là vào lúc tòa xử án năm 2007, cháu Aidan đã 4 tuổi nhưng gần như sống đời sống thực vật. Cháu không đi, không ngồi, không đứng, không nói được, không thể tự mình ăn uống và tình trạng như thế sẽ kéo dài đến hết đời.
Khi vụ việc được đưa ra tòa, sau 9 ngày bàn cãi, cuối cùng bồi thẩm đoàn đi đến quyết định cho bên nguyên đơn được bồi thường khoản tiền 96,4 triệu USD, và đây trở thành một vụ kiện đi vào lịch sử xử án của California. Bồi thẩm đoàn gồm 12 người, 6 nam, 6 nữ, trong đó có 4 người Mỹ da trắng, 3 người Mỹ gốc Phi, 5 người còn lại gốc Á và Mỹ La-tinh. Số phiếu thuận cho bên nguyên là 9/12. May mắn cho luật sư Luân Phan là nếu chỉ đạt đa số phiếu 8/12 của bồi thẩm đoàn thì vụ kiện có thể phải xử lại. Họ đứng về phía nguyên cáo khi Luân Phan chứng minh quyền của các bậc cha mẹ là phải được khuyến cáo đúng mức về tình trạng sức khỏe nguy kịch của con mình. Trong vụ án này, bồi thẩm đoàn cho rằng lỗi cẩu thả của bệnh viện là 40%, của bác sĩ Nishibayashi là 55% và của cha mẹ cháu Aidan là 5% nên đã quyết định khoản tiền bồi hoàn nói trên.
Thế là công lao của luật sư Luân Phan cùng các cộng sự trong suốt 2 tháng đã được đền đáp. Trong thời gian 2 tháng đó, số tiền mà Luân Phan và nhân viên chi phí là 400.000 USD và thời gian làm việc của họ quy ra tiền khoảng 2 triệu USD.
Mỹ là quốc gia có nền y học tiên tiến nhưng cũng không tránh khỏi việc bệnh nhân tử vong do sai lầm của các giới chức ngành y, dẫn đến nhiều vụ khiếu kiện. Theo thống kê chỉ riêng tại tiểu bang California thì trong 10 tháng qua có đến 145 ca phẫu thuật mà bác sĩ đứng mổ đã bỏ quên dụng cụ bên trong cơ thể bệnh nhân; có 41 người bị giải phẫu sai bộ phận hoặc giải phẫu nhầm người khác. Mỗi tháng có khoảng 100 bệnh nhân bị nguy hiểm đến tính mạng do những lỗi đáng ra có thể tránh được.
Mỹ là quốc gia có nền y học tiên tiến nhưng cũng không tránh khỏi việc bệnh nhân tử vong do sai lầm của các giới chức ngành y, dẫn đến nhiều vụ khiếu kiện. Theo thống kê chỉ riêng tại tiểu bang California thì trong 10 tháng qua có đến 145 ca phẫu thuật mà bác sĩ đứng mổ đã bỏ quên dụng cụ bên trong cơ thể bệnh nhân; có 41 người bị giải phẫu sai bộ phận hoặc giải phẫu nhầm người khác. Mỗi tháng có khoảng 100 bệnh nhân bị nguy hiểm đến tính mạng do những lỗi đáng ra có thể tránh được.
Bí quyết thành công 
Luân Phan tâm sự, bài học quan trọng nhất đối với anh trong xã hội Mỹ là: Khi đi phỏng vấn xin việc nếu im lặng quá thì sẽ thất bại vì không ai chịu thuê ta nếu như ta không tỏ ra năng động, không bộc lộ những gì mình muốn cho người phỏng vấn biết. Bài học đó rút ra từ chính trường hợp của anh. Khi còn là sinh viên trường luật Loyala, trong tổng số khoảng 400 sinh viên thì   O’Melveny&Myers – một công ty luật uy tín – chỉ mời 6 sinh viên xuất sắc đến phỏng vấn, trong đó có Luân Phan. Nhưng do quá khiêm tốn và ít nói nên anh là người duy nhất không được thuê. Song có lẽ đó cũng là sai lầm của O’Melveny&Myers nếu như biết được kết quả sau này của vị luật sư trẻ mang lại cho bất cứ công ty nào mà anh cộng tác.
Tuy Luân Phan thường khiêm tốn nhưng bạn bè, đồng nghiệp đều thừa nhận anh là người rất năng động và ham học hỏi. Theo Luân Phan, để thành công trong nghề luật thì không nhất thiết phải áp dụng mọi thứ học được từ trong nhà trường, vì như thế thì ai cũng giống ai. Giờ đây, với danh tiếng của một luật sư chính, anh thường được giới thiệu các vụ kiện lớn với khoản tiền bồi thường lên tới hàng chục triệu USD.
SOURCE: BÁO THANH NIÊN - TUYẾT LINH
Trích dẫn từ: http://www.thanhnien.com.vn/Pages/200828/250158.aspx

HỒ SƠ CỦA LUẬT SƯ NGUYỄN QUỐC LÂN BIỆN HỘ CHO MC. THỤY VY


Thứ sáu - 04/01/2013 10:34




HỒ SƠ CỦA LUẬT SƯ NGUYỄN QUỐC LÂN BIỆN HỘ CHO MC. THỤY VY HỒ SƠ CỦA LUẬT SƯ NGUYỄN QUỐC LÂN BIỆN HỘ CHO MC. THỤY VY
Qua mấy số báo trước, chúng tôi đã đăng tải một số bản dịch từ tập hồ sơ do “phía luật sư James Bechler” cung cấp. Tuy vẫn chưa hoàn tất, nhưng tạm có thể coi là đã trình bày được những sự việc chính yếu. Để rộng đường dư luận, và cũng để công bằng hơn cho M.C. Thụy Vy, trong số này, chúng tôi cũng xin được tạm dịch và đăng lên những thông tin do luật sư Nguyễn Quốc lân, đại diện của bà Loan Phạm [aka Thụy Vy] cung cấp. Mọi dữ kiện đều được dịch từ Anh Ngữ sang Việt Ngữ. Chúng tôi chủ trương phải cố gắng hoàn thành công việc san dịch một khách quan và trung thực “tuyệt đối”, bằng hết khả năng của mình. Tuy vậy, chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi những sai lầm hoặc thiếu sót. Mọi lầm lẫn, nếu có, hoàn toàn không do chủ đích của ban biên tâp Việt Star Tuần Báo. Mong được quí độc giả thông cảm và chỉ bảo thêm nhiều.


Sau đây là phần giải thích của M.C. Thụy Vy [theo hồ sơ đệnạp lên Tòa]:
· Điều Một: Bên Nguyên Đơn Đã Không Trình Trát Tòa Cho Bên Bị Kiện Trước Ngày 06, Tháng 11, Năm 2012.
Luật Sư Nguyễn Quốc Lân đã xin Tòa [Thượng Thẩm Quận Cam, Chánh Án Franz E. Miller] hủy bỏ phán quyết [TRO & OSC] trước đó [cho phép luật sư James Bechler đăng thông cáo trên các cơ sở truyền thông, báo chí, không cho phép bà Loan Phạm và ông Trung Nguyễn được sử dụng tên cơ sở thương mại Viet Life Broadcasting để giao dịch, ký hợp đồng… với lý do bà Loan Phạm không nhận được Trát Tòa.
Phần “Biện Hộ” cho biết, nếu bà Loan Phạm nhận được trát tòa đúng hạn [trước ngày ra tòa, 06 tháng 11, 2012], thì các “bên bị kiện” đã có thể ra tòa, để trình trước Tòa những dữ kiện [cần thiết]. [Theo lời luật sưLân] Những bằng chứng được nêu ra trong bản “Tuyên Bố” (Declarartion) của M.C. Thụy Vy sẽ chứng minh rằng bà ta không làm gì sai trái, và có vẻ như bên NguyênĐơn đã có ý lập ra một dự án hợp tác làm ăn [Giả Tạo] (Scam), để lừa bên bị kiện, chứ không hề có thật tâm muốn tiến hành (Go Through With) Dự Án [VIET LIFE BROADCSTING] này. Tuy nhiên, vì Nguyên Đơn [tự động] rút tiền [ra khỏi công quỹchung mà không có sự hội ý/đồng ý của bên bị kiện, khiến bà ta phải phản ứng lại?] dẫn đến những hành động [xung đột quyền lợi] giữa hai bên, gây thiệt hại cho công ty.
Bản “Lên Tiếng” [Biện Hộ] cũng viết rằng: Bên Bị Kiện [bà Loan Phạm và ông Trung Nguyễn] cũng chưa hề mạo nhận là nhân viên, giám đốc hoặc bất cứ vai trò nào trong công ty đang tranh chấp (VIET LIFE BROADCASTING), ngoài việc chuyển một số tiền từ trương mục này qua trương mục khác, trong cùng một ngân hang, với thiện ý là để bảo toàn tài sản chung của công ty.


Điều Hai: Trên Pháp Luật Nguyên Đơn Không Có “Quyền” Gì Hơn Bên Bị Kiện:
[Theo lời biện hộ của luật sư Nguyễn Quốc Lân] Như đã được giải thích bởi bên bị kiện (Loan Phạm), trong lời khai (Declaration) của bà ta trước tòa, hai bên đã đồng ý cùng hợp tác thành lập một công ty [hợp pháp] với những thỏa thuận/điều kiện như sau:
1. Mỗi bên sẽ bỏ ra $10,000.00 [trong giai đoạn đầu] để khởi sự
2. Bên Bị Kiện sẽ đầu tư/đóng góp kinh nghiệm và công sức để thành lập một Đài Truyền Hình Tiếng Việt (VLB), nhằm mục đích quảng cáo cho công ty do Nguyên đơn làm chủ(Orange County Legal Service Ltd.)
3. Thu lệ phí quảng cáo từ những cơ sở thương mại khác để chi trả chi phí
4. Tiền [bỏ ra] đầu tư sẽ được thu hồi [một cách gián tiếp] qua những quảng cáo
5. Nguyênđơn sẽ phải đầu tư [chi trả] những yêu cầu cần thiết để duy trì Đài
6. Bên Bị Kiện SẼ ĐƯỢC làm chủ 51% cổ phần của công ty…
[Cũng theo lời biện hộ] Nguyên Đơn James C. Bechler, vừa là luật sư vừa là người có lien can đến “Thương Vụ” này, ngay từ lúc đầu, đã giàn dựng nhằmmột “Cú Lừa” (Scheme) phi tang những dữ liệu, bằng chứng cho thấy bà Loan Pham đã góp vốn, hùn hạp để thành lập công ty (VLB), hoặc những thỏa thuận đã được hai bên đồng ý. Tuy nhiên, có những bằng chứng [không thể chối cãi] cho thấy bà Loan Pham đã có góp vốn, và bỏ công sức để giúp gầy dựng, điều hành công ty như lời khai của bà ta và những “Tài Liệu”[Supporting Documents] sau:
1. “Lời Khai” (Declaration) của Loan Pham, nói rằng bà ta đã góp vốn $10,000.00 đểthành lập VLB
2. “Lời Khai” (Declaration) của bà Loan Pham, nói rằng bà ta đã rút ra thêm $2,400.00 để đóng thêm vào phần hùn công ty, để tăng cổ phần của bà ta từ 50% lên 51%
3. “Tài Liệu” (Exhibit) 4, tấm check [$20,000.00] do luật sư James C. Bechler ký đểthành lập công ty trong đó, ông có viết them vào chữ “LOAN” ở phần Memo. Mà theo [diễn giải của luật sư Nguyễn Quốc Lân, dựa theo lời khai của bà Loan Phạm] thìđây là bằng chứng cho thấy luật sư James C. Bechler ký check này “thay cho” bà “Loan”[vì bà ta đã đưa ông này $10,000.00 tiền mặt.
4. Tài Liệu” (Exhibit) 8, là những hợp đồng [chưa được ký], mà bà Loan Pham bảo rằng do luật sư James C. Bechler “Đề Nghị” (Proposed)…
5. Tài Liệu” (Exhibit) 1, là những tấm checks cho thấy luật sư James C. Bechler đã rút tiền [ra hỏi công ty VLB] một cách “Bất Hợp Pháp”[?]
[Theo lời biện hộ của luật sư Nguyễn Quốc Lân] Dựa vào những bằng chứng ở trên, cho thấy hai bên là những “Đối Tác” (Partners) ngang hang với nhau, chỉ vì những “bất đồng” mà đưa đến đổ vỡ. Vì vậy, bà Loan Pham hoàn toàn có quyền làm những chuyện mà bà đã làm [mở trương mục khác, cùng tên VLB, rồi chuyển tiền từ trương mục VLB cũ sang VLB mới mà không cho luật sư James C. Bechler biết]. Tuy rằng bà ta có “quyền” như vậy, nhưng bên bị kiện chưa hề lạm dụng quyền hành, làm gì khác, ngoại trừ việc bảo vệ tài sản [chung] của công ty.
Dựa theo những dẫn chứng trên, xin Tòa hãy hủy những phán quyết (Preliminary Injunction) trước kia [cho phép Nguyên Đơn đăng thông cáo].
Kính,
Luật Sư Nguyễn Quốc Lân.
[Lời Tòa Soạn: Cốt lõi của vấn đề nằm ở chỗ “SẼ ĐƯỢC”.Như Chánh Án Miller đã phán với luật sư Nguyễn Quốc Lân: “Lời HỨA sẽ cho bà Loan Pham 51%... cổ phần của VLB và Thực Tế Trên Pháp Luật (Legal Binding) bà Loan Pham có 51% cổ phần của VLB… cách xa nhau hằng trăm năm ánh sáng!”]. Và những“Lời Khai” (Declaration) của bà Loan Pham cũng không thể được xem là bằng chứng. Vì vậy, Tòa đã bác bỏ yêu cầu của luật sư Nguyễn Quốc Lân.]
Tuần tới, chúng tôi sẽ dịch tiếp những chi tiết “Lời Khai”(Declaration) của M.C. Thụy Vy sau. Mời quí độc giả tiếp tục đón xem.
 
Tác giả bài viết: Chris Phan / Khải Đào
Nguồn tin: Vietstaronline.com

NỮ XƯỚNG NGÔN VIÊN THUỴ VI (VIET LIFE TV) BỊ CƯỠNG DÂM TRÊN 20 LẦN


Thứ sáu - 16/11/2012 20:19




NỮ XƯỚNG NGÔN VIÊN THUỴ VI (VIET LIFE TV) BỊ CƯỠNG DÂM TRÊN 20 LẦN NỮ XƯỚNG NGÔN VIÊN THUỴ VI (VIET LIFE TV) BỊ CƯỠNG DÂM TRÊN 20 LẦN
Một tin quan trọng sẽ gây chấn động trong giới truyền thông của Người Việt mà hầu như ít ai để ý. Theo một mẫu quảng cáo do Orange County Legal Personnel Service, Inc., do luật sư James Bechler làm chủ, đăng trên Nhật Báo Người Việt vào thứ Năm, ngày 08 tháng 11, năm 2012, đã được Tòa Thượng Thẩm Quận Cam cho phép ra thông cáo, trên các cơ sở truyền thông đại chúng, với nội dung như sau: - Kể từ ngày 06, tháng 11, năm 2012, bà Thụy Vy [tên trên giấy tờ là Loan Pham] và phu quân, Nicolas Nguyen, tên Việt Nam là Trung Nguyễn, sẽ không được đại diện cho đài Viet Life Broadcasting để ký hợp đồng, giao dịch hoặc thanh toán tiền bạc dưới bất kỳ hình thức nào. Vao ngay 9/11/2012, một bản tin đã loan báo sự việc này trên Viet Star Radio, với sự dè dặt cần thiết, vì chưa nắm rõ vấn đề một cách chính xác để có thể trình bày tường tận cùng quí thính giả.

Nữ xướng ngôn viên / giám đốc Việt Life TV - THUỴ VY (Loan Pham)

Cho đến ngày 12/11/2012, sau khi nghiên cứu những văn bản do tòa Thượng Thẩm Quận Cam cung cấp, đây sẽ không chỉ đơn thuần là một vụ kiện tụng dân sự, tranh chấp tài sản, phá bỏ hợp đồng bình thường, mà có thể sẽ đưa đến những vi phạm hình sự, khiến cho nhiều người bị liên lụy, có thể bị mất việc, bị phạt bồi thường thiệt hại [tài sản & tinh thần], kể cả khả năng sẽ bị tòa tuyên án tội hình sự về chuyện lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, vu khống và mạ lỵ.
Theo hồ sơ của nguyên đơn được tóm lược sự kiện như sau:
Thông cáo này được tòa án, mà cụ thể là chánh án Franz E. Miller cho phép [Granted], ngày 06 tháng 11, năm 2012.
Ngày Sơ Thẩm sẽ được tòa xử vào ngày 15, tháng 11, 2012, lúc 1:30 pm trưa, tại phòng C14-case No. 30-2012-00608549.
Bị Cáo phải được "served" [thông báo], và "trả lời", trước ngày 13, tháng 11, năm 2012.
Tòa Thượng Thẩm Quận Cam thụ án vì những người liên can đều cư ngụ và/hoặc làm việc tại Quận cam.
Theo hồ sơ [do bên nguyên đơn đệ nạp], thì Sự Thật (FACTS) như sau:
- Nguyên Đơn không rõ tên thật những người bị kiện chung (Does 1-10) cùng với hai bị cáo chính.
- Bà Thụy Vy (Loan Phạm) giám đốc VietLife-TV  bắt đầu cộng tác làm việc cho văn phòng của luật sư James Bechler từ ngày 11, tháng 7, năm 2012. Theo luật sư James, khi đó ông đang quảng cáo rất nhiều trên các đài radio và TV Việt Nam. Cũng theo ông [những chi tiết sau này đều dựa theo đơn kiện của phía ông], bà Thụy Vy nói với ông ta rằng, bà quen biết rất thân với giới truyền thông VN, có thể ký những hợp đồng quảng cáo béo bở, kiếm lợi nhuận cho đài 57.10 bằng cách bán những thời lượng quảng cáo spots [30 giây hoặc một phút] cho những cơ sở thương mại khác. Và bà Thụy Vy đã đề nghị ông James Bechler dùng công ty Orange County Legal Service Inc. để thành lập Viet Life TV, thuê lại sáu tiếng [giờ cao điểm, 6:00chieu - 12:00 tối] của đài 57.10 mỗi ngày.

- Ông James Bechler đã bỏ ra 100% vốn [điều lệ] đầu tư, là người duy nhất trong Hội Đồng Quản Trị (Board Member), cũng như nắm 100% cổ phần của Viet Life TV.
- Mục đích [phương thức] để kiếm lợi nhuận chính của Viet Life TV [Broadcasting] là đăng những mẫu quảng cáo ngắn, xen kẽ trong những giờ phát hình của đài. Nói chung là bán quảng cáo ngắn (spot) để kiếm tiền trả tiền thuê đài 57.10 [sáu tiếng, mỗi ngày, 6:00 - 12:00 tối].
- Bà Thụy Vy đã đưa cho ông James xem những hợp đồng mà bà ký được trong suốt ba năm qua, với hơn 100 khách hàng, trị giá khoảng $220,000.00 mỗi Tam Cá Nguyệt [ba tháng].
- Bà Thụy Vy hứa  và cam kết với ông James Bechler rằng bà sẽ dư khả năng để tiếp tục ký những hợp đồng tương tự cho Viet Life TV, ký với bất cứ ai, vì mọi người đều yêu mến bà.
- Bà Thụy Vy đã thuyết phục ông James "cho" bà làm Chủ Tịch (President) và Giám Đốc Điều Hành (CEO) của công ty, với lý do chỉ có như vậy, bà mới tạo đủ uy tín để giao dịch với khách hàng để ký những hợp đồng cho Viet Life TV.
- Bà Thụy Vy sau đó còn yêu cầu luật sư Jamew Bechler mở trương mục với Bank of America, và cho bà cùng với ông James Bechler được đứng tên chung, nghĩa là bà Thụy Vy có quyền đại diện cho ông luật sư hay Việt Life TV ký check (khi cần thiết).
- Một hợp đồng trị giá $24,000 đã được ký kết với đài 57.10, cho phép Viet Life TV phát hình sáu tiếng liên tục một ngày [6:00 - 12:00 tối] trong ba tháng.
- Bên cạnh, một hợp đồng khác, trị giá $20,000 đã ký với tổng đài KXLA và có hiệu lực vào tháng một, năm 2013, Viet Life TV sẽ được quyền phát hình trên 57.10 với 24 tiếng mỗi ngày (lưu ý: chỉ phát hình trong tháng một-January đầu năm 2013)
- Một hợp đồng trị giá $9,000 trả cho David Minh Trần (cameraman),  theo đó ông David Trần sẽ chịu trách nhiệm phụ trách thực hiện những chương trình TV cho Viet Life Broadcasting, với nhiều ràng buộc và chi tiết khá cụ thể.
- Theo hồ sơ ông James Bechler đệ nạp, bà Thụy Vy (Loan Phạm) chưa bao giờ bỏ tiền ra đầu tư vào Viet Life Broadcasting, chưa bao giờ có cổ phần trong công ty Viet Life TV, và cũng chưa bao giờ có tên trong ban quản trị, như vậy bà Thụy Vy (Loan Phạm) hoàn toàn không thể là chủ nhân của Viet Life Broadcasting.
- Viet Life TV bắt đầu phát hình lần đầu tiên vào ngày 02, tháng 10, năm 2012.
- Ngày 19 tháng 10, năm 2012, ông James Bechler dạm hỏi ông Nicolas Nguyen về vấn để chi trả lương cho ông Nicolas, chứ không trả hoa hồng (Hybrid) nữa. Sau khi do dự, ông Trung (Nicolas) đã đồng ý. Vì bà Thụy Vy nói với ông James Bechler rằng trả lương thôi cũng được rồi, nên sự đắn đo của Nicolas Trung Nguyễn khiến ông Luật sự James Bechler nghi ngờ có sự mờ ám gì trong phần tiền ăn chia hoa hồng.
- Trong ba tuần đầu của tháng 10, bà Thụy Vy chỉ giao cho Viet Life TV $15,000 tiền thu được từ quảng cáo, trong khi ông James Bechler ước tính phải có khoảng $50,000. Vì vậy, ông ta đã chất vấn bà Thụy Vy: "Số tiền thâu được từ quảng cáo biến đâu hết rồi?"
- Bà Thụy Vy trấn an luật sự James, và khuyên ông hãy ráng kiên nhẫn, vì đài Viet Life TV chỉ mới khởi sự. Tuy vậy, ông James Bechler cho rằng đã có 25 khách hàng quảng cáo trên những chương trình của Viet Life TV rồi. Bà Thụy Vy đã giải thích rằng đó là những mẫu quảng cáo cũ (cò mòi), bà chỉ cho chiếu lại, để tạo ấn tượng như là Viet Life TV đang rất đông khách quảng cáo. Ông James Bechler không tin giải thích này, vì ông ta không nghĩ rằng Viet Life TV có thể quảng cáo miễn phí vô thời hạn như vậy.

- Từ đó, ông James Bechler nghi ngờ rằng bà Thụy Vy và Nicolas Trung Nguyễn (phu quân) có thể nhận tiền mặt từ những khách hàng quảng cáo của Viet Life TV, sau đó ký những hợp đồng có lợi cho những người đó; tệ hơn nữa, ông ta còn nghĩ có lẽ bà Thụy Vy và Nicolas Nguyen đã thâu lệ phí quảng cáo bằng tiền mặt mà không giao lại cho công ty Việt Life TV. Điều này có nghĩa là: ông Nicolas Nguyen và Loan Pham [aka Thụy Vy] đã lừa đảo (Embezzling), chiếm đoạt tài sản của Viet Life làm của riêng.
Xin đón đọc kỳ tới, Việt Star Tuần Báo sẽ đăng tiếp loạt bài về vụ kiện luật sư James Bechler đã bị cáo buộc tội cưỡng bức, ép bà Thụy Vy phải giao cấu với ông ta hay gọi là “CƯỠNG DÂM” và uy hiếp tính mạng gia đình của bà ta cũng như nói rằng ông ta muốn làm tình với con gái riêng của vợ của luật sư James Bechler.

Một tin quan trọng sẽ gây chấn động trong giới truyền thông của Người Việt mà hầu như ít ai để ý.
Theo một mẫu quảng cáo do Orange County Legal Personnel Service, Inc., do luật sư James Bechler làm chủ, đăng trên Nhật Báo Người Việt vào thứ Năm, ngày 08 tháng 11, năm 2012, đã được Tòa Thượng Thẩm Quận Cam cho phép ra thông cáo, trên các cơ sở truyền thông đại chúng, với nội dung như sau:
- Kể từ ngày 06, tháng 11, năm 2012, bà Thụy Vy [tên trên giấy tờ là Loan Pham] và phu quân, Nicolas Nguyen, tên Việt Nam là Trung Nguyễn, sẽ không được đại diện cho đài Viet Life Broadcasting để ký hợp đồng, giao dịch hoặc thanh toán tiền bạc dưới bất kỳ hình thức nào.
Vao ngay 9/11/2012, một bản tin đã loan báo sự việc này trên Viet Star Radio, với sự dè dặt cần thiết, vì chưa nắm rõ vấn đề một cách chính xác để có thể trình bày tường tận cùng quí thính giả.
Cho đến ngày 12/11/2012, sau khi nghiên cứu những văn bản do tòa Thượng Thẩm Quận Cam cung cấp, đây sẽ không chỉ đơn thuần là một vụ kiện tụng dân sự, tranh chấp tài sản, phá bỏ hợp đồng bình thường, mà có thể sẽ đưa đến những vi phạm hình sự, khiến cho nhiều người bị liên lụy, có thể bị mất việc, bị phạt bồi thường thiệt hại [tài sản & tinh thần], kể cả khả năng sẽ bị tòa tuyên án tội hình sự về chuyện lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, vu khống và mạ lỵ.
Theo hồ sơ của nguyên đơn được tóm lược sự kiện như sau:
Thông cáo này được tòa án, mà cụ thể là chánh án Franz E. Miller cho phép [Granted], ngày 06 tháng 11, năm 2012.
Ngày Sơ Thẩm sẽ được tòa xử vào ngày 15, tháng 11, 2012, lúc 1:30 pm trưa, tại phòng C14-case No. 30-2012-00608549.
Bị Cáo phải được "served" [thông báo], và "trả lời", trước ngày 13, tháng 11, năm 2012.
Tòa Thượng Thẩm Quận Cam thụ án vì những người liên can đều cư ngụ và/hoặc làm việc tại Quận cam.
Theo hồ sơ [do bên nguyên đơn đệ nạp], thì Sự Thật (FACTS) như sau:
- Nguyên Đơn không rõ tên thật những người bị kiện chung (Does 1-10) cùng với hai bị cáo chính.
- Bà Thụy Vy (Loan Phạm) giám đốc VietLife-TV  bắt đầu cộng tác làm việc cho văn phòng của luật sư James Bechler từ ngày 11, tháng 7, năm 2012. Theo luật sư James, khi đó ông đang quảng cáo rất nhiều trên các đài radio và TV Việt Nam. Cũng theo ông [những chi tiết sau này đều dựa theo đơn kiện của phía ông], bà Thụy Vy nói với ông ta rằng, bà quen biết rất thân với giới truyền thông VN, có thể ký những hợp đồng quảng cáo béo bở, kiếm lợi nhuận cho đài 57.10 bằng cách bán những thời lượng quảng cáo spots [30 giây hoặc một phút] cho những cơ sở thương mại khác. Và bà Thụy Vy đã đề nghị ông James Bechler dùng công ty Orange County Legal Service Inc. để thành lập Viet Life TV, thuê lại sáu tiếng [giờ cao điểm, 6:00chieu - 12:00 tối] của đài 57.10 mỗi ngày.


Chủ nhân của đài Việt Life TV (57.10) - Luật sư James Bechler 

Ông James Bechler đã bỏ ra 100% vốn [điều lệ] đầu tư, là người duy nhất trong Hội Đồng Quản Trị (Board Member), cũng như nắm 100% cổ phần của Viet Life TV.
- Mục đích [phương thức] để kiếm lợi nhuận chính của Viet Life TV [Broadcasting] là đăng những mẫu quảng cáo ngắn, xen kẽ trong những giờ phát hình của đài. Nói chung là bán quảng cáo ngắn (spot) để kiếm tiền trả tiền thuê đài 57.10 [sáu tiếng, mỗi ngày, 6:00 - 12:00 tối].
- Bà Thụy Vy đã đưa cho ông James xem những hợp đồng mà bà ký được trong suốt ba năm qua, với hơn 100 khách hàng, trị giá khoảng $220,000.00 mỗi Tam Cá Nguyệt [ba tháng].
- Bà Thụy Vy hứa  và cam kết với ông James Bechler rằng bà sẽ dư khả năng để tiếp tục ký những hợp đồng tương tự cho Viet Life TV, ký với bất cứ ai, vì mọi người đều yêu mến bà.
- Bà Thụy Vy đã thuyết phục ông James "cho" bà làm Chủ Tịch (President) và Giám Đốc Điều Hành (CEO) của công ty, với lý do chỉ có như vậy, bà mới tạo đủ uy tín để giao dịch với khách hàng để ký những hợp đồng cho Viet Life TV.
- Bà Thụy Vy sau đó còn yêu cầu luật sư Jamew Bechler mở trương mục với Bank of America, và cho bà cùng với ông James Bechler được đứng tên chung, nghĩa là bà Thụy Vy có quyền đại diện cho ông luật sư hay Việt Life TV ký check (khi cần thiết).
- Một hợp đồng trị giá $24,000 đã được ký kết với đài 57.10, cho phép Viet Life TV phát hình sáu tiếng liên tục một ngày [6:00 - 12:00 tối] trong ba tháng.
- Bên cạnh, một hợp đồng khác, trị giá $20,000 đã ký với tổng đài KXLA và có hiệu lực vào tháng một, năm 2013, Viet Life TV sẽ được quyền phát hình trên 57.10 với 24 tiếng mỗi ngày (lưu ý: chỉ phát hình trong tháng một-January đầu năm 2013)
- Một hợp đồng trị giá $9,000 trả cho David Minh Trần (cameraman),  theo đó ông David Trần sẽ chịu trách nhiệm phụ trách thực hiện những chương trình TV cho Viet Life Broadcasting, với nhiều ràng buộc và chi tiết khá cụ thể.
- Theo hồ sơ ông James Bechler đệ nạp, bà Thụy Vy (Loan Phạm) chưa bao giờ bỏ tiền ra đầu tư vào Viet Life Broadcasting, chưa bao giờ có cổ phần trong công ty Viet Life TV, và cũng chưa bao giờ có tên trong ban quản trị, như vậy bà Thụy Vy (Loan Phạm) hoàn toàn không thể là chủ nhân của Viet Life Broadcasting.
- Viet Life TV bắt đầu phát hình lần đầu tiên vào ngày 02, tháng 10, năm 2012.
- Ngày 19 tháng 10, năm 2012, ông James Bechler dạm hỏi ông Nicolas Nguyen về vấn để chi trả lương cho ông Nicolas, chứ không trả hoa hồng (Hybrid) nữa. Sau khi do dự, ông Trung (Nicolas) đã đồng ý. Vì bà Thụy Vy nói với ông James Bechler rằng trả lương thôi cũng được rồi, nên sự đắn đo của Nicolas Trung Nguyễn khiến ông Luật sự James Bechler nghi ngờ có sự mờ ám gì trong phần tiền ăn chia hoa hồng.
- Trong ba tuần đầu của tháng 10, bà Thụy Vy chỉ giao cho Viet Life TV $15,000 tiền thu được từ quảng cáo, trong khi ông James Bechler ước tính phải có khoảng $50,000. Vì vậy, ông ta đã chất vấn bà Thụy Vy: "Số tiền thâu được từ quảng cáo biến đâu hết rồi?"
- Bà Thụy Vy trấn an luật sự James, và khuyên ông hãy ráng kiên nhẫn, vì đài Viet Life TV chỉ mới khởi sự. Tuy vậy, ông James Bechler cho rằng đã có 25 khách hàng quảng cáo trên những chương trình của Viet Life TV rồi. Bà Thụy Vy đã giải thích rằng đó là những mẫu quảng cáo cũ (cò mòi), bà chỉ cho chiếu lại, để tạo ấn tượng như là Viet Life TV đang rất đông khách quảng cáo. Ông James Bechler không tin giải thích này, vì ông ta không nghĩ rằng Viet Life TV có thể quảng cáo miễn phí vô thời hạn như vậy.

- Từ đó, ông James Bechler nghi ngờ rằng bà Thụy Vy và Nicolas Trung Nguyễn (phu quân) có thể nhận tiền mặt từ những khách hàng quảng cáo của Viet Life TV, sau đó ký những hợp đồng có lợi cho những người đó; tệ hơn nữa, ông ta còn nghĩ có lẽ bà Thụy Vy và Nicolas Nguyen đã thâu lệ phí quảng cáo bằng tiền mặt mà không giao lại cho công ty Việt Life TV. Điều này có nghĩa là: ông Nicolas Nguyen và Loan Pham [aka Thụy Vy] đã lừa đảo (Embezzling), chiếm đoạt tài sản của Viet Life làm của riêng.
Xin đón đọc kỳ tới, Việt Star Tuần Báo sẽ đăng tiếp loạt bài về vụ kiện luật sư James Bechler đã bị cáo buộc tội cưỡng bức, ép bà Thụy Vy phải giao cấu với ông ta hay gọi là “CƯỠNG DÂM” và uy hiếp tính mạng gia đình của bà ta cũng như nói rằng ông ta muốn làm tình với con gái riêng của vợ của luật sư James Bechler.
 
Tác giả bài viết: Chris Phan / Khải Đào
Nguồn tin: Vietstaronline.com

Các luật sư gốc Việt ở Bắc Mỹ chỉ trích bản án của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ

Ngay khi tòa án Việt Nam ra bản án 7 năm tù và 3 năm quản chế đối với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, các luật sư trong khu vực Bắc Mỹ đã chỉ trích bản án mà họ gọi là đi ngược với tinh thần của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và những qui định của Công ước Liên hiệp quốc về Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tham gia vào năm 1982. Các luật sư Vũ Đức Khanh, Trần Minh Quốc và Nguyễn Xuân Phước đã chỉ trích như thế hôm thứ hai, trong cùng ngày chính phủ Mỹ lên tiếng hối thúc Việt Nam trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ và các tù nhân lương tâm khác.


Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị tuyên án 7 năm tù vì bị cáo buộc âm mưu lật đổ chính phủ Việt Nam
Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị tuyên án 7 năm tù vì bị cáo buộc âm mưu lật đổ chính phủ Việt Nam



Theo tin của The New York Times, trong phiên tòa hôm thứ Hai, Chánh án Nguyễn Hữu Chính có nói “Dù được sinh trưởng và giáo dục trong một gia đình cách mạng, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã không tiếp tục truyền thống đó, mà lại có những hành vi sai trái.”

Ông này nói tiếp: “Thái độ của Cù Huy Hà Vũ rất nghiêm trọng và có hại cho xã hội. Các bài viết và trả lời phỏng vấn của Cù Huy Hà Vũ đã trực tiếp hay gián tiếp bôi đen đảng cộng sản Việt Nam.”

Từ miền Đông Hoa Kỳ, Luật sư Trần Minh Quốc, một người có quá trình phục vụ nhiều năm trong chính quyền thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, không đồng ý với ông chánh án. Luật sư Quốc cho biết:


Luật sư Trần Minh Quốc ở Massachusetts
Luật sư Trần Minh Quốc ở Massachusetts
“Căn bản hội thẩm tội trạng của một bị can từ tòa án Việt Nam cũng không dựa trên những cơ sở pháp định và chức năng vô tư đòi hỏi cho mọi tòa án của một Thể Chế Dân Chủ.

Thông thường; hội thẩm tội trạng, nhất là hình sự, đòi hỏi tội trạng đó phải dựa trên một cơ sở dữ kiện và hành vi không thể đả phá được, một cơ sở pháp lý--tiền lệ nếu có--chặt chẽ và đồng nhất, và một tinh thần thượng tôn pháp luật vô tư.

Những lời tuyên bố của Chánh Án Nguyễn Hữu Chính cho chúng ta thấy ông Chính, ít nhất, đã vi phạm rất trầm trọng hai yếu tố hội thẩm nêu trên: cơ sở dữ kiện mập mờ, không vững chắc, và tính cách xu nịnh chế độ cầm quyền--bất chấp tinh thần thượng tôn pháp luật vô tư.”

Tại Canada, Luật sư Vũ Đức Khanh thuộc Luật sư đoàn của tỉnh bang Ontario, cho biết với tư cách là một công dân Việt Nam đang sinh sống tại Canada, ông xem hành động này của Chính phủ và toà án Việt Nam vi phạm nghiêm trọng quyền hiến định công dân của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ theo tinh thần Hiến pháp 1992, vi phạm cả Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tham gia ký kết. Luật sư Khanh cho biết:


Luật sư Vũ Đức Khanh ở Canada
Luật sư Vũ Đức Khanh ở Canada
“Việc bắt giữ, truy tố và tuyên án ông Vũ không những là một tổn thất rất lớn cho sự nghiệp xây dựng và phát triển tư tưởng nhà nước pháp quyền tại Việt Nam mà còn làm mất đi thể diện, uy tín cũng như ảnh hưởng của Việt Nam trên chính trường quốc tế.

Tôi sẽ có công văn cho Bộ trưởng bộ Ngoại giao Canada ngay hôm nay bày tỏ những ưu tư bức xúc này và đề nghị chính phủ Canada xét lại chương trình viện trợ với Việt Nam mà trong đó có một phần ngân sách dành cho việc cải cách ngành tư pháp Việt Nam.”

Luật sư Khanh hy vọng ngành tư pháp Việt Nam sẽ có những chương trình cải cách triệt để hơn để phù hợp với tình hình mới, trong bối cảnh hội nhập quốc tế.

Từ miền Nam Hoa Kỳ, Luật sư Nguyễn Xuân Phước ở Texas cho biết trong vụ này đảng cộng sản Việt Nam có hai lựa chọn, hoặc là chấp nhận hành xử văn minh theo công ước quốc tế về quyền chính trị và dân sự, cũng như hiến pháp Việt Nam cho phép, hoặc là hành xử ngược lại với những giá trị nhân quyền đó. Kết quả là đảng CSVN chọn cách hành xử thứ hai, tức là lối hành xử đi ngược lại với những giá trị nhân quyền:


Luật sư Nguyễn Xuân Phước ở Texas
Luật sư Nguyễn Xuân Phước ở Texas
“Nhà nước đã hành xử rất là vô luật pháp, vô văn hóa, cả vú lấp miệng em, giống như một xã hội đen, không tuân theo chính những luật lệ đã đề ra trong Điều 214 của bộ luật Hình sự Tố tụng, là trưng ra những bằng chứng buộc tội. Họ đã đứng trên pháp luật và coi thường nhân dân, coi thường nhân loại để hành xử một cách đàn áp quyền làm người; là điều mà chính Chủ tịch Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã to tiếng hô hào toàn dân tranh đấu trong thời gian trước đây.”

Theo Luật sư Phước, những gì mà Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị buộc tội là những gì mà những nhà cách mạng Việt Nam như Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Lý Đông A đã nêu ra và tranh đấu từ 70, 80 năm trước đây. Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã bước theo bước chân của cha ông và nhân dân để chống lại những hành động như vụ bô-xít, Vinashin, biển đảo, cho thuê rừng vô tội vạ.

Khi được hỏi về thái độ của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trước tòa, Luật sư Phước cho biết:

“Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ rất đúng khi nói rằng ‘Tổ quốc và nhân dân Việt Nam sẽ phá án cho tôi.’ Tôi nghĩ đây là một tuyên bố rất mạnh mẽ. Không một triều đại nào có thể tiếp tục bơi ngược dòng lịch sử quá lâu. Một ngày nào đó, xã hội Việt Nam không thể chấp nhận tiếp tục sống trong xã hội và nền pháp lý kém văn minh như thế mãi mãi và tôi nghĩ rằng một ngày nào đó dân tộc Việt Nam phải xoay dòng lịch sử để hoà nhập với thế giới văn minh của nhân loại.”

Trong cuộc họp báo hôm thứ hai, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Mark Toner cho biết chính phủ Mỹ cũng cảm thấy bất bình về tình trạng thiếu sót các thủ tục pháp lý cần thiết trong phiên xử và việc giới hữu trách Việt Nam tiếp tục giam giữ một số người đã tìm cách theo dõi phiên tòa một cách hòa bình.

Saturday, December 28, 2013

Nữ luật sư ‘sát thủ của đàn ông’


‘Sát thủ đàn ông’ là cách gọi của nhiều người ở Pháp và báo chí dành cho nữ luật sư nổi tiếng Michèle Cahen vì bà luôn bênh vực quyết liệt quyền lợi phụ nữ trong những vụ án ly hôn. Bà luôn tìm cách yêu cầu những người chồng phải trả những khoản tiền phụ cấp cao cho người vợ sau khi ly dị.
Vụ án đình đám Michèle Cahen thực hiện từng tốn không ít giấy mực của báo chí nước Pháp chính là vụ ly dị giữa cặp vợ chồng Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy và phu nhân Cécilia.
Tháng 10/2007, nước Pháp hân hoan chào đón tân Tổng thống Nicolas Sarkozy chưa được bao lâu thì xảy ra một sự kiện hy hữu trong lịch sử Điện Élyseé (Phủ Tổng thống Pháp): Ông Sarkozy tuyên bố ly hôn vợ là bà Cécilia Sarkozy, sau 11 năm chung sống. Lúc này, ông Sarkozy vốn là người thích phát biểu rôm rả trên các phương tiện truyền thông đại chúng, bỗng im lặng một cách khó hiểu. Trái lại, bà Cécilia xưa nay cam phận làm chiếc bóng của chồng lại xuất hiện dày đặc trên các tờ báo.
Hình ảnh bà Cécilia tràn ngập trên tờ Paris - Match. Bà trải lòng trên trang nhất tờ l’Est républicain. Bà dành cho tạp chí Elle một cuộc phỏng vấn độc quyền về chuyện tình cảm cá nhân.
Trước chiến thuật khôn ngoan này, báo chí không thể không đặt câu hỏi: Ai đứng phía sau cuộc trình diễn ngoạn mục của bà Cécilia? Câu trả lời không phải đợi lâu. Đó là luật sư Michèle Cahen ở Paris, người nổi tiếng với những vụ ly hôn đình đám.
Với bản hợp đồng có lợi cho cả hai bên và bớt ảnh hưởng đến địa vị Tổng thống Pháp, bà Michèle Cahen đã đặt ông Sarkozy vào thế bị động và không thể không ký.

Michèle Cahen được tặng Bắc đẩu bội tinh (ảnh: Internet)
Nói đến luật sư Michèle Cahen, người ta còn nhớ ngay đến những thân chủ nổi tiếng của bà như Elizabeth Depardieu (vợ ngôi sao điện ảnh Gérard Depardieu); Françoise Castro (vợ cựu Thủ tướng Laurent Fabius)… “Bà là người rất kín đáo, có quan hệ cực kỳ rộng và rất thích tranh luận. Là người hòa giải tài tình những cuộc xung đột gia đình tưởng chừng không lối thoát” – một luật sư Paris nhận xét về bà Michèle Cahen.
Còn nữ luật sư Beátrice Weiss-Gout, một chuyên gia về luật hôn nhân gia đình thì khẳng định: Cahen là một trong những luật sư có bề dày kinh nghiệm về án ly hôn. Từng gây tranh cãi và thường bị ganh tỵ nhưng bà ấy xứng danh “luật sư ly hôn”..
Trước khi gắn bó cả đời với Luật Hôn nhân và Gia đình, bà Michèle Cahen từng làm luật sư đàm phán các thương vụ cho các doanh nghiệp tư nhân trong đó có Công ty Chloé.
Sau khi lập gia đình, bà cùng chồng, Luật sư Bernard Cahen, phụ trách các vụ án hình sự. Sau khi bảo vệ bất thành thân chủ trong vụ án một gái mại dâm bị giết tại rừng Boulogne, hai vợ chồng bà Cahen quyết định mỗi người một lĩnh vực hoạt động riêng.
Chồng bà thì vẫn theo đuổi các vụ án hình sự, còn bà thì chuyển qua án dân sự. ‘Sát thủ đàn ông’ là cách gọi của nhiều người ở Pháp và báo chí dành cho Michèle Cahen vì bà luôn bênh vực quyết liệt quyền lợi phụ nữ trong những vụ án ly hôn, người luôn tìm cách yêu cầu những người chồng phải trả những khoản tiền phụ cấp cao cho người vợ sau khi ly dị.
Băng Tâm (Tổng hợp)

Tâm sự của nữ luật sư bào chữa cho Vũ Thị Kim Anh

Chúng tôi có dịp ôn lại quá khứ với nữ luật sư bảo vệ cho bị cáo trong vụ “Nữ sinh giết người tình trên xe Lexus” từng làm rúng động dư luận 5 năm trước.
Gần 5 năm sau vụ án, cảm xúc của nữ luật sư Nguyễn Thị Hằng Nga vẫn còn nguyên vẹn. Đó là khi bà đứng trước tòa để bào chữa cho nữ sinh cắt cổ người tình trên xe Lexus – Vũ Thị Kim Anh.
Luật sư đóng vai người mẹ
Tại phiên tòa ngày ấy, bà vừa là người bảo vệ thân chủ, lại phải đóng vai một bà mẹ che chở cho đứa con tội lỗi. Không ai trong gia đình Vũ Thị Kim Anh đến tòa. Họ sợ đối mặt với gia đình nạn nhân, sợ cả búa rìu dư luận. Nhìn cô nữ sinh đứng trước vành móng ngựa, đôi lần nữ luật sư bật khóc.
Bà Nga nhớ lại, đó là một ngày cuối năm 2009, giữa tiết trời mùa đông lạnh lẽo chốn công đường, lòng bà se lại, cảm xúc thương xót dâng đầy.
Vào đúng buổi sáng ngày Valentine (ngày lễ tình nhân - 14/2) năm 2009, tại một con phố ở phường Kim Mã (Ba Đình, Hà Nội), một người đàn ông được phát hiện đã chết trong chiếc xe Lexus với vết cắt ở cổ. Nạn nhân là ông Nguyễn Tiến Chính (42 tuổi, là một doanh nhân ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội).
Bốn ngày sau, nhiều người bất ngờ khi biết, hung thủ là cô gái mang tên Vũ Thị Kim Anh (22 tuổi), sinh viên trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Cô nữ sinh quê Cao Bằng chính là người tình của nạn nhân. Có gia đình, con đã lớn nhưng ông Chính có quan hệ tình cảm với Kim Anh từ năm 2006.
Gặp nữ luật sư bào chữa cho Vũ Thị Kim Anh - 1
Luật sư Nguyễn Thị Hằng Nga
Theo bà Nga, bây giờ, những câu chuyện như thế chắc không quá bất ngờ với nhiều người. Nhưng cách đây hơn 4 năm, cô nữ sinh trường sư phạm sát hại người tình đáng tuổi bố mình đã làm nhiều người giật mình. Trước đó, ít người tưởng tượng được hình ảnh như thế ở một nữ sinh sư phạm. Rồi công luận chuyển từ bất ngờ đến phẫn nộ. Nhận lời bào chữa cho Kim Anh, luật sư Nguyễn Thị Hằng Nga không tránh khỏi áp lực từ dư luận.
Buổi chiều không lâu sau khi án mạng xảy ra, một phụ nữ trung niên với vẻ mặt đờ đẫn tìm đến Văn phòng Luật sư Hằng Nga trên phố Kim Mã. Trong một số lần đi công tác Cao Bằng, qua người quen giới thiệu, luật sư Hằng Nga và bà Thanh (mẹ Kim Anh) biết sơ qua về nhau. Bà Thanh đi từ nhà xuống Hà Nội để thuê luật sư Hằng Nga bào chữa cho con mình.
Câu chuyện báo đài đưa tin về “cô nữ sinh giết người tình trên xe Lexus” xôn xao dư luận thời gian qua bà đều theo dõi. Nhưng bà không nghĩ đó là con bà Thanh, một phụ nữ hiền lành, yếu đuối, đang là cô giáo dạy cấp 2. Vũ Thị Kim Anh vốn là con nhà gia giáo nề nếp. Bản thân cô nữ sinh này cũng là học sinh giỏi, ngoan hiền có tiếng ở quê nhà.
Sự việc xảy đến khiến người phụ nữ mới bước vào tuổi trung niên già thêm cả chục tuổi. Vóc dáng tiều tụy cùng vẻ mặt thất thần, giọng nói của bà Thanh yếu ớt, lúc nào cũng như có cái gì chèn giữa cổ họng. Luật sư Nga thấy trong mình có sự đồng cảm với người mẹ này. Nhận lời bào chữa cho Kim Anh, bà kiêm luôn công việc của một nhà tâm lý.
Có những lần vào gặp Kim Anh trong trại tạm giam, bà ngồi cả buổi không hỏi được thông tin gì. Cô nữ sinh thì chỉ khóc. Thỉnh thoảng cô nói được vài câu tâm sự “nhớ nhà”, “nhớ mẹ”. Luật sư Hằng Nga đành im lặng ngồi cho hết thời gian quy định, hoặc nói đôi lời an ủi rồi ra về.
Bố mẹ Kim Anh không dám đến tòa. Cô nữ sinh khóc suốt từ khi phiên xét xử bắt đầu đến khi kết thúc. Bà có một cộng sự bên cạnh nhưng ít tham gia tranh luận. Hầu như chỉ một mình bà lên tiếng bảo vệ cho Kim Anh. Vì vậy mà giữa công đường, bà có cảm giác nhiều người phía dưới coi mình như kẻ đồng lõa.
Đứng trước tòa, đôi khi bà nghe có người gằn giọng: “Giết người độc ác như thế, còn bảo vệ làm gì?”.
Luật sư Hằng Nga nhớ: “Ở tòa lúc đó, cảnh sát rất đông”. Nhưng nhiệm vụ của cảnh sát là dẫn giải, bảo vệ bị cáo và đảm bảo an ninh  tại tòa. Sau đó là xong. Đâu có ai bảo vệ cho mình.” Ra khỏi cổng tòa, bà cảm thấy run vì sợ bên gia đình nạn nhân có người không kiềm chế được.
Gặp nữ luật sư bào chữa cho Vũ Thị Kim Anh - 2
"Những lời bị cáo khai là sự thật. Con dao gây án bị cáo phát hiện được trên xe. Việc ông Chính túm tóc, sờ ngực sàm sỡ là có...", Kim Anh nói trong tiếng nấc tại phiên xét xử.
Không chỉ Vũ Thị Kim Anh
Nữ luật sư biết, tội lỗi của người mình nhận lời bào chữa là quá lớn. Bà cũng biết, cả xã hội đang lên án tội ác của cô nữ sinh. Nhưng theo bà, những cô gái vốn trong sáng, ngây thơ như tờ giấy trắng, xa quê hương về chốn thành đô xô bồ, nhiều cám dỗ. Trong một xã hội không có giá trị thước đo cho sự chuẩn mực, đôi khi họ bị mất phương hướng, rơi vào cạm bẫy lúc nào không hay.
Khi Kim Anh đưa ánh mắt ngó quanh để tìm một hơi ấm của người thân tại phiên tòa, bà luật sư bỗng thấy chua xót. Bà càng nhận ra rằng, Kim Anh là một trong những nạn nhân của vòng xoáy nghiệt ngã đó.
Chính tình tiết mà bên buộc tội cho rằng, “Kim Anh chỉ bị sàm sỡ một tý, đâu đến mức phải giết người”, khiến bà luật sư cảm thấy như chính mình bị xúc phạm. Bà bảo: “Sao lại có chuyện vô lý thế được?”. Khi yêu, người phụ nữ có thể tự nguyên dâng hiến tất cả. Nhưng lúc đã không còn tình cảm, một động chạm nhỏ cũng là sự sỉ nhục ghê gớm.
Rồi bà luật sư không còn chỉ bào chữa cho Kim Anh nữa. Lời bào chữa của bà tại tòa cũng là sự lên tiếng thay cho những người phụ nữ, cho những cô nữ sinh vẻ mặt ngây thơ, trong sáng ngoài kia. Họ đang vui cười đầy vẻ thánh thiện nhưng biết đâu, một lúc nào đó những tà áo trắng lại bị vấy bẩn.
Mức án 14 năm có lẽ là nhẹ nhất mà Kim Anh có thể nhận. Luật sư Hằng Nga hay một ai đó đều không thể làm hơn thế. Tội lỗi của cô nữ sinh quá rõ ràng. Luật sư Hằng Nga chỉ có thể đứng trước tòa nói thay cô gái, thay gia đình cô những lời mà họ muốn nói với dư luận. Để dư luận hiểu rằng, bản thân gia đình họ vốn là những người lương thiện.
Ít có vụ án nào mà luật sư và thân chủ có sự gắn bó như vụ án của Vũ Thị Kim Anh. Đến nay, dù vụ án đã kết thúc từ lâu nhưng bà luật sư vẫn thường xuyên giữ liên lạc với gia đình thân chủ. Luật sư Hằng Nga thấy vui khi hay tin Kim Anh đã trở thành cây văn nghệ năng nổ trong trại giam. Thỉnh thoảng, bà Thanh, mẹ Kim Anh vẫn ghé qua văn phòng thăm bà, thông báo tình hình con gái. Cô nữ sinh vẫn không quên gửi lời hỏi thăm luật sư Hằng Nga. Rồi hai người phụ nữ cùng tuổi lại ngồi tâm sự, chia sẻ nỗi lòng.
Luật sư Hằng Nga bảo, không phải chỉ mỗi Kim Anh là thân chủ mà bà có sự gần gũi. Đối với bà, khi được mời tham gia bảo vệ vụ án nào đều có ý nghĩa như nhau. Bà đã không ít lần khóc cùng thân chủ tại tòa. Từng có thân chủ phải gọi bà là người mẹ thứ hai ngày khi phiên tòa kết thúc.
Vị luật sư cho rằng, sở dĩ người ta nghĩ rằng bà có sự gắn bó với Vũ Thị Kim Anh bởi vụ án nữ sinh giết người trên xe Lexus quá chấn động. Vụ án đã khiến dư luận cả nước dõi theo. Những tình tiết nhỏ nhặt của bị cáo lẫn luật sư đều được đưa vào tầm ngắm. Nhưng luật sư Hằng Nga thừa nhận, vụ án của cô nữ sinh sư phạm ngày đó thực sự đưa lại cho bà nhiều cung bậc cảm xúc. Đến nay, sau nhiều năm nhắc lại bà vẫn không tránh khỏi những cảm giác khó tả.
Theo Cảnh Kiên (Khampha.vn)

Những vụ xét xử luật sư nổi tiếng trên thế giới

Có không ít công ty và hãng luật của Mỹ vẫn mạnh tay trả mức lương hàng năm lên tới 80.000USD/người để giữ chân họ cho dù những người này chẳng phải làm gì. Tuy nhiên, cũng có không ít luật sư nổi tiếng tại Mỹ đã phải đứng trước vành móng ngựa và chịu những bản án thích đáng.
Cựu Bộ trưởng Tư pháp Mỹ Alberto Gonzales, người đứng đầu cơ quan thực thi pháp luật từng thừa nhận phạm sai lầm trong việc sa thải 8 luật sư then chốt của chính phủ. Quốc hội Mỹ cũng từng điều tra liệu việc sa thải gần 1/10 luật sư của chính phủ có phải là một cuộc thanh trừng.
Luật sư Lynne Stewart
Ông Alberto Gonzales cho biết, Nhà Trắng từng đề nghị sa thải 93 luật sư của chính phủ. Tờ Washington Post từng đưa tin, cựu cố vấn Harriet Miers của cựu Tổng thống Bush là "cha đẻ" của ý tưởng này. Chính vì bê bối kể trên nên ông Alberto Gonzales đã phải từ chức (26/8/2007). Trước đó (20/3/2007), Thượng viện Mỹ đã bỏ phiếu tước quyền bổ nhiệm luật sư của chính phủ, quyền hạn vốn có của Bộ trưởng Tư pháp Alberto Gonzales.
Danh tiếng của Tiến sỹ, cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger cũng từng bị tổn thương sau khi giới truyền thông đăng tải mối quan hệ tình ái của ông với nữ diễn viên Jill St John. Điều đáng nói là nữ diễn viên Jill St John nguyên là bạn gái của luật sư nổi tiếng Sidney Korshak, người bị cáo buộc có mối quan hệ mờ ám với giới tội phạm có tổ chức.
Luật sư Sidney Korshak, người được giới chuyên môn gọi với biệt danh "Kẻ dàn xếp" từng khẳng định, Tiến sỹ Henry Kissinger đã hẹn hò với Jill St John cho dù biết cô đang gắn bó với mình. Cựu Tổng thống Nixon rất thất vọng về mối quan hệ này.
Năm 2006, luật sư người Mỹ Lynne Stewart đã bị tòa án liên bang Manhattan kết án 28 tháng tù giam vì tội giúp thân chủ người Ai Cập Sheikh Omar Abdel-Rahman đang ở tù gửi thông điệp tới lực lượng khủng bố.
Theo Công an Nhân Dân

Hy hữu chuyện luật sư bị kiện vì ngủ gật tại tòa

Hiến pháp Mỹ nói rằng mọi người đều được trao quyền có luật sư do họ chọn lựa, nhưng Hiến pháp không nói rằng luật sư đó phải thức – Quan toà Doug Shaver đã phát biểu tại Toà án Texas trong phiên xử có một không hai này.
Vẫn tự nhận  9/10 điểm dù ngủ gật quên cả tranh tụng
Hồi cuối tháng 8/2013 luật sư người Mỹ Martin Zimmerman đã bị toà án tước quyền bào chữa cho bị can sau khi khách hàng của ông ta than phiền với thẩm phán rằng vị luật sư này ngủ gật phần lớn thời gian tại phiên tòa, thậm chí không nhớ nổi tên của người được mình bảo vệ . Tệ hại nhất là vị luật sư quên bẵng chuyện tranh luận với công tố viên để giảm hình phạt cho thân chủ.
“Ông ấy ngủ gật suốt phiên toà xét xử tôi”, bị cáo Daniel Textor, 37 tuổi, than phiền với quan tòa Dib Waldrip. “Trong buổi chọn bồi thẩm, ông ấy quên cả tên tôi. Ông ấy bảo tôi là Jonathan Dextor”, bị cáo Textor phẫn nộ.
Bị bắt hôm 8/8/2010 do say rượu mà vẫn lái xe, Textor bị truy tố vì tội nhổ nước bọt lên cánh tay viên cảnh sát bắt giữ anh ta. Suốt phiên tòa, luật sư Zimmerman chẳng mời ai ra làm nhân chứng cho bị can, và với hai nhân chứng do phía công tố đưa ra, ông ta cũng chỉ chất vấn vài câu qua quýt cho có lệ.

Ảnh minh họa
Trước nguy cơ ngồi tù 60 năm về tội nhổ nước bọt vào cảnh sát và 28 năm về tội lái xe say rượu chở trẻ em, Textor đồng ý nhận tội và yêu cầu Zimmerman thương lượng với phía công tố để chỉ phải “đếm lịch” 45 năm về tội thứ nhất và 20 năm cho tội thứ hai. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao Zimmerman quên bẵng đi, đến khi biết mình bị tuyên án quá cao Textor nổi giận và đâm đơn thưa lên quan tòa.
Được thẩm phán chấp nhận, Textor từ chối Zimmerman và xin được chỉ định luật sư khác tham gia xét xử vụ án lại từ đầu. Vị luật sư cũ cuốn gói ra đi sau khi nghe phía công tố đề nghị Toà truy thu 4.400 USD tiền thù lao đã nhận.
“Chẳng có lý gì mà người đóng thuế phải thanh toán tiền để ông ta ngủ gật, không làm gì cả”, công tố viên Sammy McCrary nói.
Zimmerman xem ra không hề áy náy về chuyện ngủ gật. Thừa nhận mình có “chợp mắt đôi lúc” trong thời gian xét xử nhưng ông ta vẫn cãi rằng việc đó chẳng ảnh hưởng gì tới kết quả công việc. Ông ta tự đánh giá mình đã hoàn thành công việc với điểm 9/10. Và, đường công danh của Zimmerman xem ra chưa chấm dứt. Với sự ủng hộ của những người Cộng hòa, ông ta thậm chí đang được tiến cử chạy đua giành ghế quan toà của hạt Guadalupe.
“Buồn ngủ chết đi được!”
Chuyện luật sư ngủ gật trong phiên toà nổi danh hơn cả là trường hợp John Benn hồi tháng 8/1992 khi ông ta bào chữa cho George McFarland bị truy tố về tội giết người. Phiên toà xét xử McFarland diễn ra theo nhận định của nhà báo Mỹ nổi tiếng Bruce Shapiro là “nhanh hơn viên đạn bay” nếu so với thông lệ của luật pháp Mỹ - nơi các vụ án giết người thường kéo dài lê thê ít nhất đôi ba tháng: Phiên toà bắt đầu ngày 10/8/1992, chỉ 2 ngày sau McFarland đã bị tuyên bố có tội và bồi thẩm đoàn công bố bản án tử hình vào ngày 14.
Sẽ không ai lấy làm ngạc nhiên với một phiên toà như vậy khi đọc bài của phóng viên John Makeig đăng trên tờ Houston Chronicle mô tả về những gì diễn ra trong phòng xử của toà : Ngồi cạnh thân chủ của mình … luật sư John Benn ngủ gật hầu hết thời gian của phiên xử chiều thứ Năm. Miệng ông ta há hốc, gục đầu qua một bên vai, thỉnh thoảng ông ta giật mình tỉnh giấc ngồi thẳng dậy để rồi lại tiếp tục thiếp đi.
Cảnh đó liên tục tiếp diễn. Mỗi lần Benn mở mắt, trên bục nhân chứng lại một người nào đó của bên công tố đang thuật lại chuyện bắt George McFarland cướp  và giết ông chủ tiệm tạp hóa. Khi quan toà Doug Shaver tuyên bố giải lao, đám phóng viên xúm lại hỏi có thật ông ta ngủ gật trong lúc phiên tòa đang diễn ra thì nhận được lời đáp từ vị luật sư 72 tuổi : “Buồn ngủ chết đi được”.
Ban đầu, vụ án của George McFarland không quá nổi danh vì trên đất Mỹ mỗi năm có cả trăm vụ cướp giết người tương tự. Hôm 15/11/1991 Kenneth Kwan, ông chủ người Tàu của tiệm tạp hóa C and Y đi ngân hàng về. Vì có mang theo một túi bạc lẻ trả tiền thối cho khách nên Kwan dắt theo nhân viên bảo vệ James Powell.
Khi chiếc xe hơi chở hai người vừa đỗ lại trước cửa tiệm, có một gã đàn ông đứng trên vỉa hè với một cái bao căng đầy giống như đang mang đồ tới tiệm giặt ở bên cạnh. Gã bất ngờ dí súng vào đầu Powell bắt anh ta ném súng xuống đất. Người bảo vệ tuân lệnh, nhưng một kẻ khác nữa xuất hiện.
Không rõ ai bóp cò và khẩu súng nào nhả đạn nhưng Kwan bị bắn 5 phát vào ngực và lưng. Gã đàn ông đến sau chộp bao tiền của Kwan và cùng đồng bọn tẩu thoát bằng một chiếc xe hơi. Một người khách mua hàng tên Carolyn Bartie đã giúp vợ của Kwan đưa ông ta tới bệnh viện, tuy nhiên nạn nhân qua đời 2 giờ sau đó.
Ban đầu cảnh sát không có bất cứ manh mối nào vì cả nhân viên bảo vệ Powell lẫn bà khách hàng Bartie đều không thể mô tả được kẻ giết người, ngoại trừ chi tiết hắn là người Mỹ gốc Phi cao chừng 1,9 mét. Hai người đều cho rằng nếu gặp lại họ cũng khó nhận ra hắn. Lời khai của họ về kẻ nổ súng trái ngược nhau. Vụ án không có có nhân chứng hay vật chứng nào khác.
Vài ngày sau, cảnh sát nhận được mật báo từ một gã tên Craig Burks cho biết vào đêm xảy ra vụ cướp cậu của gã là George McFarland, trong lúc chở Burks và 2 thằng cháu khác đi chơi đã chìa ra một bó tiền và khoe rằng kiếm được nó khi tham gia vụ cướp. McFarland kể tên  hai đồng bọn nhưng nói hắn không đụng gì đến súng đạn.
Burks tố cáo cậu mình vì lý do hắn – một kẻ có 3 tiền án – muốn lãnh 900 USD tiền thưởng và được giảm án do hắn cũng dính vào một vụ cướp khác.Tuy  nhiên, văn phòng công tố Houston đã đồng ý yêu cầu của Burks và dùng lời khai của hắn để bắt giữ McFarland vào hôm 3/1/1992.
Tại toà, nếu McFarland may mắn có được một luật sư như Johnnie Cochran thì vụ án có lẽ đã bị xếp lại, McFarland đã được trắng án. Đứng trước bồi thẩm đoàn, nhân chứng chính của bên công tố Craig Burks không thể nhớ lại thời gian xảy ra của những sự việc hắn khai với cảnh sát trước đó. Thế nhưng gia đình McFarland đã thuê John Benn vì ông ta đã 42 năm cãi tại các toà án ở Houston.
Nói chính xác, McFarland có tới những hai luật sư vì quan tòa Shaver lo ngại trước vẻ lờ đờ ngái ngủ của Benn đã chỉ định thêm Sanford Melamed, một người xem ra lanh lợi hơn. Thế nhưng sau này, tại phiên xét xử phúc thẩm, Melamed khai rằng sau khi được chỉ định giúp việc cho Benn “tôi đã gọi điện đến văn phòng của Benn và hỏi ông ấy có muốn thảo luận xem ai sẽ làm gì hay không. Ông ấy trả lời là không”.
Rút cục là không ai trong số hai luật sư chuẩn bị kỹ càng cho phiên xử McFarland. Là luật sư chính nhưng Benn chỉ vào nhà giam gặp thân chủ một lần duy nhất. Sau này Benn thú nhận là ông ta chuẩn bị bài bào chữa dựa trên cáo trạng của công tố viện.
Còn Melamed cũng chỉ “mất có 5 hay 6 giờ gì đó” chuẩn bị trước ngày ra tòa. Cả hai luật sư đều không điều tra, không hề có ý định thẩm tra các chi tiết trong lời khai của Burks. Tổng cộng họ chỉ bỏ ra chưa tới hai ngày làm việc để chuẩn bị cho một phiên toà quyết định mạng sống của thân chủ. Về sau Benn tiết lộ rằng ông ta và Melamed chưa bao giờ xem lại hay đối chiếu các biên bản tốc ký nội dung phiên tòa, thậm chí không soạn trước bài bào chữa cuối cùng.
Còn về chuyện ngủ gật tại tòa, Benn chỉ giải thích rằng tranh thủ chợp mắt vào buổi chiều là thói  quen của ông ta còn Melamed thì phân trần rằng có thể việc Benn ngủ gật sẽ khiến quan toà “rủ lòng thương” họ !
Theo Quang Toàn (Baophapluat.vn)

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | LunarPages Coupon Code