Nhà toán học, triết học và tư tưởng xã hội BERTRAND RUSSELL làm công
việc giải trình kinh điển về thuyết tương đối của EINSTEIN , “A,B,C về
thuyết tương đối” khi ông nhận viết cho lần xuất bản thứ mười ba (1926)
của Britannica. Nó là một bài luận văn bách khoa hơi khác thường- có
tính thăm dò và suy luận- nhưng nó cung cấp một đối trọng thú vị cho bài
báo mang nặng tính kỹ thuật hơn, của chính EINSTEIN. Về các hệ
quả triết học có thể cho là từ thuyết tương đối, một số thì đã rõ ràng,
số khác thì còn là những câu hỏi bỏ ngỏ. Có một khuynh hướng khá phổ
biến khi có một lý thuyết khoa học mới ra đời, là mọi nhà triết học đều
muốn lý giải công trình của Einstein theo hệ thống siêu hình của chính
họ, và cho rằng các kết luận của nó là một sự hậu thuẫn mạnh mẽ cho
những quan điểm mà họ giữ bấy nay. Điều này không thể đúng trong mọi
trường hợp; và có thể hy vọng rằng nó chẳng đúng trong trường hợp nào
cả. Sẽ là một thất vọng to lớn nếu một thay đổi cơ bản như Einstein đã
đưa ra lại không kéo theo một sự đổi mới nào về triết học.
Không- thời gian --Đối với triết học, sự đổi mới quan trọng nhất đã được
trình bày trong thuyết tương đối hẹp, đó là, sự thay thế của không-thời
gian cho không gian và thời gian. Trong động lực học Newton, hai sự
kiện được phân cách bằng hai loại khoảng, một cái là khoảng cách trong
không gian, cái kia là khoảng thời gian. Ngay khi người ta nhận thức
được rằng chuyển động là tương đối (nhận thức này đã có rất lâu trước
Einstein), khoảng cách trong không gian trở thành mơ hồ trừ trường hợp
hai sự kiện là đồng thời, nhưng người ta vẫn có thể nghĩ rằng không có
sự mơ hồ về sự đồng thời ở các vị trí khác nhau. Bằng các lý lẽ thực
nghiệm và các lý lẽ logic có thể tìm thấy bất cứ lúc nào sau khi người
ta biết rằng tốc độ của ánh sáng là hữu hạn, thuyết tương đối hẹp chỉ ra
rằng tính đồng thời chỉ là xác định khi áp dụng cho các sự kiện ở cùng
vị trí, và tính đồng thời này sẽ trở nên mơ hồ khi các sự kiện càng rời
xa nhau trong không gian . Điều khẳng định này không hoàn toàn
đúng, vì nó vẫn còn sử dụng khái niệm “không gian” Điều khẳng định đúng
là như thế này: Các sự kiện có một trật tự bốn-chiều, nhờ đó chúng ta có
thể nói rằng một sự kiện A gần với một sự kiện B hơn là với một sự kiện
C, đây là một vấn đề thuần tuý trật tự, không liên quan gì đến lượng.
Nhưng bên cạnh đó, giữa các sự kiện lân cận còn có quan hệ về lượng gọi
là “khoảng”, nó thực hiện cả hai chức năng là khoảng cách trong không
gian và khoảng thời gian trôi qua trong động lực học truyền thống, nhưng
thực hiện một cách khác. Nếu một vật thể có thể chuyển động sao cho nó
có mặt ở cả hai sự kiện , thì khoảng đó có tính thời gian. Nếu một tia
sáng có thể chuyển động sao cho nó có mặt ở cả hai sự kiện , khoảng đó
bằng không (zêrô). Nếu không cái nào xảy ra, khoảng đó có tính không
gian. Khi chúng ta nói về một vật thể đang có mặt “tại” một sự kiện,
chúng ta muốn nói rằng sự kiện xảy ra ở cùng một vị trí trong không-thời
gian với một trong những sự kiện làm nên lịch sử của vật thể đó, và khi
chúng ta nói rằng hai sự kiện xảy ra tại cùng một vị trí trong
không-thời gian, chúng ta muốn nói rằng không có sự kiện nào giữa chúng
trong trật tự không-thời gian bốn chiều. Tất cả mọi sự kiện xảy ra cho
một người ở một thời điểm nhất định(trong thời gian của anh ta) theo
nghĩa này, là ở một vị trí, chẳng hạn khi chúng ta nghe một âm thanh và
đồng thời thấy một màu sắc, cả hai cảm giác đó của chúng ta đều ở một vị
trí trong không thời gian Khi một vật thể có thể hiện diện ở
hai sự kiện không cùng một vị trí trong không-thời gian, trật-tự
–thời-gian của hai sự kiện không phải là mơ hồ, mặc dầu độ lớn của
khỏang thời gian sẽ là khác nhau trong các hệ thống đo lường khác nhau.
Nhưng khi nào khỏang cách giữa hai sự kiện có tính không gian, thì
trật-tự –thời-gian của chúng sẽ là khác nhau trong các hệ thống đo lừơng
chính thống như nhau, do đó trong trừơng hợp này, trật tự thời gian
không biểu hiện một sự kiện vật lý. Khi hai vật thể chuyển động tương
đối , như mặt trời và một hành tinh nào đó, không có sự kiện vật lý như
“khoảng cách giữa hai vật tại thời điểm đã cho”, chỉ riêng điều đó cho
thấy định luật vạn vật hấp dẫn của Newton sai về mặt lôgich. May thay,
Einstein đã không chỉ vạch ra sai lầm, mà còn sửa chữa nó. Tuy nhiên,
lập luận của ông chống lại Newton vẫn có giá trị ngay cả khi định luật
hấp dẫn của chính ông chưa được chứng minh là đúng. Thời gian
không phải là một trật tự vũ trụ duy nhất: Cái sự kiện thời gian là
riêng cho mỗi vật thể, không phải là một trật tự vũ trụ, kéo theo những
thay đổi trong quan niệm về thực thể và nguyên nhân, và đề xuất (dùng
quan niệm) một loạt sự kiện thay cho một thực thể đang thay đổi trạng
thái. Cuộc tranh cãi về ête như vậy trở nên không thực tế. Rõ ràng là,
khi các sóng ánh sáng di chuyển, các sự kiện diễn ra, người ta thường
nghĩ rằng nó phải diễn ra “trong” một cái gì đó, cái gì đó ấy, người ta
gọi là ête. Nhưng dường như ngoại trừ một thành kiến lôgich, không có
lý do nào để giả định là các sự kiện ở “trong” một cái gì. Vấn đề được
rút lại thành một qui luật, theo đó, các sự kiện nối tiếp nhau tản ra từ
những trung tâm, nhưng ở đây chúng ta bàn về các suy đoán còn tư biện
hơn nữa. Các định luật vật lý .__ GS Eddingtond đã nhấn mạnh
một khía cạnh của thuyết tương đối có tầm quan trọng về mặt triết học,
nhưng khó làm sáng tỏ nếu không sử dụng môt số phép toán khó hiểu. Khía
cạnh đó là sự giản lược những gì thường được coi như những qui luật vật
lý thành các trạng thái rõ ràng hiển nhiên hoặc các định nghĩa rõ nét.
GS Eddingtond, trong một tiểu luận hay một cách thâm thuý về “ Lĩnh vực
của khoa học vật lý” [1], trình bày vấn đề đó như sau : Trong
giai đoạn hiện nay của khoa học, các định luật vật lý có thể chia ra ba
loại: đồng nhất, qui luật thống kê và tiên nghiệm. Các định luật “đồng
nhất ” gồm những qui luật phổ biến thường được viện dẫn như những ví dụ
điển hình về qui luật tự nhiên – định luật vạn vật hấp dẫn, định luật
bảo toàn khối lượng và năng lượng, định luật điện từ và bảo toàn điện
tích. Những qui luật này được xem là đồng nhất khi chúng ta qui vào chu
kỳ để hiểu thể trạng của các thực thể tuân theo các định luật ấy; và trừ
khi chúng ta hiểu sai các thể trạng này, việc vi phạm các luật đó là
không thể hiểu được. Chúng không hạn chế cấu trúc cơ bản của thế giới
bằng bất kỳ cách nào, và không phải là những qui luật điều hành. ( TL đã
dẫn, trang 214-215) Chính những qui lật đồng nhất này hình
thành nên chủ đề của thuyết tương đối , các qui luật khác, qui luật
thống kê và qui luật tiên nghiệm, nằm ngoài phạm vi của nó. Như vậy kết
quả chung cuộc của thuyết tương đối là chỉ ra rằng các định luật truyền
thống của vật lý, hiểu một cách đúng đắn, hầu như không nói với chúng
ta điều gì về tiến trình của giới tự nhiên, đúng hơn là tự nhiên của sự
thật hiển nhiên có tính lôgic. Kết quả đáng kinh ngạc này là nhờ kỹ năng tính toán đã phát triển cao. Cũng tác giả nói trên [2] đã nói ở một chỗ khác :
Về một nghĩa, lý thuyết diễn dịch là kẻ thù của vật lý thực nghiệm. Vật
lý thực nghiệm luôn luôn cố gắng giải quyết vấn đề bằng các thí nghiệm
cốt yếu bản chất của các vật cơ bản, lý thuyết diễn dịch cố gắng giảm
thiểu các thành tựu đạt được bằng cách chỉ ra một bản chất sự vật tương
thích đến mức độ nào với tất cả các kết quả thí nghiệm. Điều
đề xuất là : trong thế giới có thể nhận thức được, một cái gì đó sẽ được
bảo toàn, các phép tóan cho ta phương tiện xây dựng các biểu thức toán
học có đặc tính bảo toàn ấy. Là điều tự nhiên khi giả định rằng sẽ có
ích khi có những cảm quan nó nhận ra các thực thể được bảo toàn ấy, như
vậy, khối lượng, năng lượng, vân vân.. hình như đã có cơ sở trong kinh
nghiệm của chúng ta, nhưng thực tế chỉ một lượng nhất định của chúng
được bảo toàn, và thích hợp để được nhận biết. Nếu quan điểm này là
đúng, vật lý học cho chúng ta biết về thế giới thật ít hơn nhiều so với
những gì trước nay đã nghĩ. Lực và hấp dẫn: Một khía cạnh quan
trọng của thuyết tương đối là xoá bỏ “lực”. Tất nhiên, điều này không
phải là mới trong suy nghĩ, nó đã được chấp nhận trong động lực học hợp
lý. Tuy nhiên vẫn còn một vấn đề khó khăn nổi trội của lực hấp dẫn, mà
Einstein đã vượt qua. Giả thử , mặt trời ở trên một đỉnh đồi, còn các
hành tinh ở bên sườn đồi. Chúng chuyển động như chúng đang làm vì sườn
đồi nơi chúng đang ở, không phải vì một ảnh hưởng bí mật xuất phát từ
trên đỉnh. Vật thể chuyển động như chúng làm vì đó là chuyển động dễ
nhất có thể trong địa hạt không thời gian trong đó chúng đang ở, không
phải vì những “lực” tác động lên chúng. Nhu cầu bề ngoài dùng lực để
giải thích các chuyển động được quan sát có từ những sai lầm dai dẳng về
hình học Ơclít , một khi chúng ta đã vượt qua thành kiến này, chúng ta
thấy rằng các chuyển động được quan sát, thay vì chứng tỏ sự có mặt của
lực, lại chứng tỏ bản chất của hình học có thể áp dụng cho lĩnh vực liên
quan. Các vật thể như vậy trở thành độc lập với nhau hơn nhiều so với
trong vật lý Newton: có sự tăng lên của chủ nghiã cá nhân và sự giảm
thiểu ảnh hưởng của chính phủ trung ương, nếu ta có thể nói một cách ẩn
dụ như vậy. Điều này, đến một lúc nào đó có thể coi như việc sửa chữa
hình ảnh của người có giáo dục về vũ trụ, với những kết quả có thể còn
đi xa hơn nữa. Chủ nghĩa hiện thực trong thuyết tương đối – Sẽ
là sai lầm nếu cho rằng thuyết tương đối thích hợp với một hình ảnh duy
tâm về thế giới—dùng “chủ nghĩa duy tâm” theo nghĩa kỹ thuật, trong đó
nó hàm ý rằng không thể có cái gì không phải là kinh nghiệm. “Người quan
sát” thường xuyên được đề cập đến trong việc trình bày thuyết tương đối
không nhất thiết là một người, mà có thể là tấm kính máy ảnh, hay bất
kỳ dụng cụ ghi nào. Giả định cơ bản của thuyết tương đối là hiện thực,
tức là, các khía cạnh trong đó tất cả các nhà quan sát đều nhất trí khi
họ ghi nhận một hiện tượng có thể xem như một khách thể, mà không phải
như sự đóng góp của chính nhà quan sát. Giảù định này được hình thành từ
lương tri thông thường. Kích thước và hình dáng biểu kiến của khách thể
khác đi tùy theo điểm nhìn, nhưng lương tri thông thường không quan tâm
đến những sự khác nhau này. Thuyết tương đối chỉ mở rộng quá trình này
ra. Bằng cách xét đến không chỉ con người quan sát -tất cả đều cùng
chuyển động theo trái đất- mà cả những “nhà quan sát” có thể trong
chuyển động tương đối rất nhanh với trái đất, cho thấy rằng nó phụ thuộc
vào điểm nhìn của người quan sát nhiều hơn là trước đây vẫn nghĩ. Nhưng
thấy một thặng dư không phụ thuộc đến thế; đây là phần có thể biểu hiện
bằng phuơng pháp “ cơ căng”. Tầm quan trọng của phương pháp này khó có
thể cường điệu quá mức, tuy nhiên, hoàn toàn không có khả năng giải
thích nó bằng những thuật ngữ không –toán. Vật lý học tương đối
– vật lý học tương đối, tất nhiên chỉ liên quan đến các khía cạnh lượng
tử của thế giới. Cái bức tranh được gợi ra đại để là như sau: -- Trong
khuôn khổ không-thời gian bốn chiều có cá sự kiện ở khắp mọi nơi, thường
thường nhiều sự kiện ở một vị trí duy nhất trong không thời gian . Các
quan hệ toán học trừu tượng của các sự kiện này diễn biến theo các qui
luật vật lý, nhưng bản chất cố hữu của các sự kiện thì hoàn toàn và chắc
chắn là chưa được biết đến, trừ khi chúng xảy ra ở nơi có một kiểu cấu
trúc mà chúng ta gọi là bộ não. Từ đó chúng trở thành những hình tướng
âm thanh v.v.. ..quen thuộc với cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Nhìn
một ngôi sao chúng ta biết nó như thế nào, nhưng chúng ta không biết
bản chất của các sự kiện cấu thành các tia sáng đi từ ngôi sao đến mắt
ta. Và khuôn khổ không –thời gian tự nó chỉ được biết đến trong các
thuộëc tính toán học trừu tượng của nó, không có lý do gì để giả định
nó, trong các đặc tính cố hữu, tương tự với các quan hệ không gian và
thời gian của trí giác của chúng ta như đã biết trong kinh nghiệm.Có lẽ
không có một cách nào khả dĩ vượt qua điều không biết này, vì chính bản
chất của suy luận vật lý chỉ cho phép đi đến những kết luận trừu tượng
nhất. Trong khi đó, thật lạ lùng là loại kiến thức nghèo nàn
này lại đủ cho các ứng dụng thực tiễn của vật lý. Từ quan điểm thực
tiễn, thế giới vật lý chỉ thành vấn đề khi nó ảnh hưởng đến chúng ta,
còn bản chất nội tại của những gì diễn ra vắng mặt chúng ta là không
đáng quan tâm, miễn là chúng ta có thể dự đoán các tác dụng lên bản thân
chúng ta. Điều này chúng ta làm được, giống như một người có thể sử
dụng điện thoại mà không hiểu gì về điện. Chỉ có kiến thức trừu tượng
nhất mới cần cho thao tác thực tiễn của vấn đề. Nhưng có một mối nguy
hiểm nghiêm trọng khi thói quen này dựa trên các qui luật toán học được
đưa sang để xử lý đối với con người,vì con người không như dây điện
thoại, họ có khả năng hạnh phúc hoặc khốn khổ, ước muốn và căm ghét. Do
đó sẽ là bất hạnh nếu những thói quen của trí óc là thích hợp và đúng
khi xử lý với các cơ cấu vật chất, lại được phép tràn ngập các thủ đoạn
của nhà cầm quyền đối với các kiến trúc xã hội./. Chú thích : [1] Trong cuốn Khoa học,Tôn giáo và Hiện thực (1925) [2] A.S Eddington, Lý thuyết toán học và thuyết tương đối trang 328 ( Cambridge, 1924) Hiếu Tân
0 comments:
Post a Comment