Nguyễn Minh Tuấn
Bạn có thể tưởng
tượng được không rằng thời nay ở nước Mỹ, một đất nước được cho là giàu
có và văn minh nhất thế giới, ở bang California người ta cho phép người
chồng được phép đánh vợ bằng thắt lưng da nhưng lại qui định cụ thể điều
kiện dây thắt lưng không được rộng hơn 2 inch ( 1 inch= 2,54cm), cách
đó không xa bang Michigan lại có qui định cấm đàn bà đi cắt tóc mà không
xin phép chồng mình trước (1). Lạ hơn ở Afghanistan người ta có đạo
luật áp dụng trong cuộc sống gia đình của người thiểu số Shia cho phép
chồng có quyền bỏ đói vợ nếu bị từ chối sex (2). Ở nhiều nước Hồi giáo,
luật pháp còn cho phép một người đàn ông có thể lấy tối đa những 4 vợ và
hợp pháp hóa việc người chồng có quyền đánh vợ khi người vợ không phục
tùng chồng (3).
Còn ở Diyarbakir, Thổ Nhĩ Kỳ, để có biện
pháp giáo dục đối với một người đàn ông thường xuyên đánh vợ, Tòa án đã
tuyên phạt ông ta một hình phạt rất “đáng yêu” là phải tặng hoa cho vợ
mỗi tuần một lần trong vòng năm tháng để học cách tôn trọng cái đẹp.
Ngoài ra ông còn phải đọc một cuốn sách mỗi tháng, trong vòng năm tháng
về đề tài “quan hệ gia đình và giáo dục con cái” để biết cách làm thế
nào để trở thành một ông chồng tốt (4).
Ai cũng biết, để thể hiện thái độ thân
thiện, cởi mở trong giao tiếp ở nhiều nước Châu Âu, việc ôm, hôn khi gặp
gỡ là việc làm rất bình thường, nhất là với người mình yêu mến, nhưng
nếu bạn sống ở Malaysia mà có hành động như vậy ở nơi công cộng thì đó
là hành động bất hợp pháp và bạn có thể phải ngồi tù 1 năm để suy nghĩ
về hành động mà nhìn bề ngoài rất chính đáng của mình (5).
Còn nữa, nếu như ở Bỉ, Hà Lan, Luxemburg,
người ta có đạo luật riêng về cái chết nhân đạo, cho phép áp dụng một
cái chết nhẹ nhàng hơn đối với những người mắc bệnh hiểm nghèo không thể
cứu chữa được, việc làm này đối với họ là nhân đạo vì tránh cho người
bệnh đau đớn, tránh tốn kém tiền bạc (6). Nhưng ở Việt Nam, nhất là với
truyền thống coi trọng chữ hiếu, luật pháp và đạo đức đều không cho phép
điều đó, thậm chí còn bị trừng trị với tội danh giúp người khác tự sát.
Chưa hết, ở tộc người Eskimo ngày nay vẫn
còn tồn tại một tập quán lạ kì mà không có điều luật nào ngăn cấm là
vào những ngày đông lạnh giá, người khách đến nhà chơi, có thể được chủ
nhà tỏ lòng hiếu khách “đặc biệt”, bằng cách mời ngủ lại với vợ y qua
đêm. Khi làm việc đó, họ có lí do riêng của mình đó là phải đối xử tốt
với khách, để người khách không phải chịu một đêm giá lạnh (7). Một điều
nhiều người cho rằng rất đáng xấu hổ, đáng lên án, thậm chí là vi phạm
luật pháp, vi phạm đạo đức ở một nền văn hóa này, đôi khi đối với tộc
người khác, ở một cộng đồng cư dân khác lại là một việc làm được chấp
nhận vì đơn giản, họ sống ở một không gian hoàn toàn khác, họ không suy
nghĩ và làm theo những gì bạn đang nghĩ.
 |
| "People
are different around the world. Their needs, however, are the same. How
they satisfy their needs is different and that is what we mean by
culture. (John Codon)" |
Luật pháp là một thành tố cấu thành của văn hóa, là một hình thức phản ánh đặc trưng văn hóa, suy nghĩ, thói quen, và sự lựa chọn khác nhau của những tộc người.
Suy cho cùng thì mọi thứ tồn tại, vận động và phát triển trên thế giới
này cũng đều có lý do riêng của nó và chừng nào còn những khác biệt về
lịch sử, địa lý, trình độ phát triển giữa các nền văn hóa thì chừng đó
vẫn còn tồn tại những sự khác biệt đầy hợp lý.
Xã hội tự thân nó đã luôn đa chiều, vì
thế nếu nhìn dưới góc độ văn hóa, người ta không phán xét vội vàng, chủ
quan về sự cao thấp, mà nhìn nhận vấn đề trong tính đa dạng và khác biệt
vốn có của sự vật. Điều được coi là giá
trị, là chuẩn mực thậm chí được ghi nhận trong pháp luật ở nơi này đôi
khi lại là điều tồi tệ, cấm kị ở một nơi khác. Đúng là cái gì hay ta nên
học, cái gì xấu ta nên tránh, nhưng trước khi biết được hay dở thế nào,
cần phải có một cái nhìn "khoan dung về văn hóa", đừng vội lấy ta là
trung tâm mà áp đặt, phán xử mọi thứ theo lối ta đều tốt đẹp hơn người,
vì có thể lại là ngược lại (8).
Thì cũng vậy, người nước ngoài có thể ghê
sợ trước món mắm tôm Việt Nam, và bạn có thể chẳng thích thú gì với món
bơ (butter) truyền thống của Châu Âu.
Nhưng một ngày muốn làm bạn với nhau,
muốn hiểu về nhau hơn, và đặc biệt muốn học hỏi những gì tốt đẹp của
nhau, tất cả chúng ta đều phải tôn trọng sự khác biệt của nhau mà thay
đổi cách suy nghĩ và hành động.
NMT
------------
Chú thích:
(8). Hiện nay vẫn tồn tại lối tư duy cho rằng: "Những
gì phù hợp với cái mà bản thân tôi hoặc những qui định mà cộng đồng văn
hóa của tôi thừa nhận là “đúng”, thì mới là “đúng”, còn những gì khác
lạ, không phù hợp với cái bản thân tôi và những qui định của cộng đồng
văn hóa của tôi cho là “đúng” thì ắt hẳn là "sai". Lối tư duy này
cũng giống như trong một câu truyện vui, rằng khi được hỏi: “cây hoa nào
đẹp nhất?”, một chú nhím liền trả lời ngay rằng cây hoa xương rồng là
đẹp nhất, bởi vì cây hoa xương rồng có những điểm tương đồng với điều mà
chú cho là đẹp, mà cụ thể là “vẻ đẹp” bên ngoài của chú nhím này. Thực
chất những những qui định pháp luật cụ thể, thậm chí những tiêu chí phân
định giữa “đúng” và “sai”, “đẹp” và “xấu”, “thiện” và “ác”…thường chỉ
có giá trị trong khuôn khổ cộng đồng văn hóa nhất định, với tư cách là
nền tảng định hướng tư duy và hành động cho tất cả các thành viên của
nó.
0 comments:
Post a Comment